Chương 17
Không gian trong nhà yên tĩnh lại, Lâm Mặc lại bắt đầu hoài nghi quan hệ giữa mẹ và Tiêu Quân Đình, hắn nói hai người chỉ là quan hệ bằng hữu, có kẻ ngốc mới tin...
Cô nghĩ đến tên gia hỏa Tiêu Quân Đình kia từ lúc bắt đầu nhìn thấy mình tự an ủi, liền lộ đuôi sói ra, tất cả thao tác lại vô cùng thành thục không có một chút lóng ngóng nào. Chỉ có thể là hắn đã sớm ủ mưu từ lâu, đã sớm tính toán ăn sạch sẽ mình? Thao mẹ xong thao luôn nữ nhi?
Lâm Mặc tự nhiên thấy thập phần khó chịu, cô còn lâu mới thích tên mặt người dạ thú kia. Chỉ là hiện tại.... Chính mình đã giao phó tấm thân xử nữ cho hắn rồi, hơn nữa bị hắn thao còn vô cùng thoải mái.
Ân, nhưng dùng hắn làm cây mát xa hình người lại vô cùng tốt, cô lại không chịu thiệt chút nào.
Đêm khuya nằm trên giường, cả người bủn rủn, lại biến hóa vô cùng kỳ quái.
Nghĩ đến cách vách mẹ cùng Tiêu Quân Đình làm đến trời đất đảo loạn... Nghĩ đến dư vị dương vật Tiêu Quân Đình mới vừa ở trong hoa huy t mình không ngừng thao lộng, còn có ánh mắt của hắn, sao càng nghĩ lại càng kỳ quái?
Chính cô lại đem chính mình tưởng tượng đến tao bức ướt đẫm, ngứa muốn chết.
Bây giờ chỉ có thể dùng ngón tay với vào tiểu huyệt thọc vào rút ra mới thỏa mãn một chút, Lâm Mặc không ngờ, chính mình vừa mới khai bao lại có khát vọng lớn như vậy.
Có lẽ bởi vì do Tiêu Quân Đình dạy hư, cô chưa bao giờ biết bị làm sẽ sảng như thế.
Đầu óc chốc lát lại suy nghĩ đến học trưởng, rồi lại không nhịn được suy nghĩ đến Tiêu Quân Đình, trong đầu đều là hình ảnh nam nhân kia đang không ngừng cần mẫn làm mình khiến miếng ngọc trước ngực không ngừng nảy lên, cơ bắp cùng dáng người thật là mlem mlem đi.
Còn có, hắn còn đưa tay lên ngực trái của chính mình nói với cô là "thích mình", là sự thật sao?
Hỗn đản Vì cái gì mà lại nói cái câu nói dễ gây hiểu lầm như thế chứ
Chỉ trong chốc lát, Lâm Mặc đem chính mình tự cắm đến cao trào, nhưng lại là dục cầu bất mãn, quả nhiên là mới bị khai bao, liền không thể ăn chay.
Sau đó, cô chỉ lau khô thân thể, rồi cưỡng bách chính mình đi ngủ.
Ngày hôm sau, một nhà ba người ăn bữa sáng không khí vô cùng kỳ quái, thực ra trong nhà còn có một người cô nữa, nhưng do bị tình hình dịch bệnh dọa nên đã đi về quê, cho nên Lâm Mặc một mình phụ trách làm bữa sáng.
Mì Dương Xuân thêm cái trứng gà, rắc thêm chút hành lá lên trên, thêm một ít rau cải xanh, thế là đã hoàn thành, trong quá trình làm lại còn vô cùng thành thạo không có một chút sai xót nào. Lâm Mặc thực ra cũng không phải tiểu thư đài cát gì, khi còn nhỏ gia đình vô cùng túng quẫn, Lâm mẫu ở bên ngoài dốc sức làm việc, vì thế mọi việc trong nhà từ cơm nước đến giặt quần áo đều do một tay cô làm.
Đem tô mì đặt trên bàn, Lâm Mặc cố tình ngồi cách xa Tiêu Quân Đình, còn không dám nhìn thẳng hắn.
Cái tên Tiêu Quân Đình mặt người dạ thú kia, ngoài mặt bình thản đứng đắn cùng Lâm mẫu nói chuyện phiếm, đến một cái liếc mắt cũng ngại cho Lâm Mặc, giống như sự việc phát sinh hôm qua hoàn toàn là không có... Tên thối tha, rút trym vô tình.
Lâm mẫu biết nữ nhi nhà mình sợ người lạ, nhưng đối với Tiêu giáo sư quá xa cách rồi.
Lâm Mặc ăn mì, nội tâm thì không ngừng trợn trắng mắt Xa cách? Phía dưới của cô đều bị hắn ăn sạch rồi, tiểu huyệt bị hắn thao sưng lên giờ vẫn còn thấy đau, xa cách nực cười.