Chương 19
Lão thái thái không ngừng lớn tiếng cảm tạ cô, Tiêu Quân Đình đem cô kéo lên xe, còn nói "Em thực sự là người tốt, nhưng trong nhà cũng không còn nhiều khẩu trang lắm."
Lâm Mặc nói "Lão thái ra ngoài bán đồ ăn cũng không dễ dàng gì, bà ấy so với chúng ta còn cần khẩu trang hơn."
Tiêu Quân Đình không nói gì thêm, chỉ là sau kinh bảo về mắt, hai tròng mắt liền xẹt qua một mạt ánh sáng, hắn trầm mặc vài giây, đột nhiên nói "Tôi biết trên đường đến trường học có nơi bán da vịt nướng giờ vẫn đang mở cửa, em có muốn mua hay không?"
Khoan Tiêu Quân Đình như thế nào lại biết cô thích ăn da vịt nướng?
Ngô... Chắc chỉ là trùng hợp nhắc đến mà thôi.
"Không cần đâụ" Lâm Mặc nói "Đang thời điểm dịch bệnh chúng ta vẫn nên tránh tiếp xúc thì hơn, lợi cho việc phòng dịch."
Cuối cùng cũng đến dưới cửa chung cư của Tạ án học trưởng, Lâm Mặc còn nghĩ sẽ đợi Tạ Án tới nhận bánh. Nhưng Tiêu Quân Đình liền không nói một lời đem bánh đưa cho nhân viên bảo an, xong liền kéo cô đi "Thời kỳ phòng dịch, không nên gặp đồng học đó thì tốt hơn."
"Em chỉ muốn đứng từ xa nhìn hắn chút thôi, thầy..."
Tiêu Quân Đình đem ánh mắt đầy thị uy của nhà giáo liếc cô một cái "Không phải vừa rồi em còn nói tận lực tránh tiếp xúc sao, xong hiện tại liền thế nào? Ân?"
Câu tiếp theo thiếu chút nữa liền buột miệng thốt ra Tên đồng học này đối với em rất quan trọng sao? Còn muốn "đứng xa nhìn hắn một chút mà thôi", cmn, thật là si tình.
"Em không sao chứ?"
Lâm Mặc bất đắc dĩ bĩu môi, lưu luyến mà theo Tiêu Quân Đình lên xe máy.
Cuối cùng cũng tới được siêu thị, cả tầng một lớn như thế lại chỉ có một vài bóng người, đến người bán hàng đều không có, tất cả thanh toán đều tự động, quả thật vô cùng thích hợp với tình hình hiện tại.
Vừa rồi lúc ở trên xe máy không ngừng suy nghĩ bậy bạ, làm cho hoa huy t ướt đẫm, Lâm Mặc có chút mất tự nhiên mà kẹp chặt đùi lại, nhưng một cỗ tính dục lại không ngừng gặm cắm tiểu huyệt cô, dần dần tràn lan ra khắp toàn thân.
Mắt thấy Tiêu Quân Đình khóa xe rồi hướng chỗ cô đang đứng đi tới, nam nhân vai rộng eo thon, cặp kính trong suốt bao lấy cặp mắt xinh đẹp, cho dù đeo khẩu trang cũng có thể nhìn ra dáng mũi cao thẳng, cùng thân hình cao lớn. Khiến Lâm Mặc nhìn thôi khát vọng lại càng thêm kịch liệt, cô cắn cắn môi, có chút chột dạ nói "Cái kia, hay chúng ta chia nhau ra mua đồ đi, thầy đi mua đồ dùng sinh hoạt, em liền đi mua chút raụ"
Lâm Mặc bị ánh mắt Tiêu Quân Đình nhìn đến hai chân liền muốn mềm nhũn, cô hung hăng phỉ nhổ chính mình một chút Lâm Mặc ơi là Lâm Mặc, mày tốt xấu gì cũng là ngực to eo nhỏ chính là một vưu vật, cũng quá là không có tiền đồ đi Không phải chỉ là tình một đêm sao, có cần phải nhớ mãi không quên như thế?
Miệng thì chê nhưng cơ thể lại rất thành thật, tiểu huyệt xác thật là nhớ mãi không quên, đã đói khát đến hỏng rồi...
Thấy Tiêu Quân Đình xoay người tránh ra, Lâm Mặc giống như tên ăn trộm đến khu vực bán rau, nhìn trên kệ vô số rau xanh biếc, đến kệ dưa chuột cũng dài và thô bất thường, cô lặng lẽ nuốt một ngụm nước miếng.
Trong đầu không ngừng tưởng tượng, dưa chuột này cũng thật thô đi, trên bề mặt còn có vô sô các nốt sần, cắm vào tiểu huyệt chắc là vô cùng thoải mái a Không biết so sánh với dương vật của Tiêu Quân Đình thì như thế nào... Như vậy tưởng tượng cũng cảm thấy thẹn, cô cư nhiên lại đối với đống dưa chuột lại nảy sinh dâm ý với thầy giáo của mình.