Chương 11
vậy thì sốc tận óc "Em không cần cậu ta ôm ngủ, chẳng lẽ em phải ở đây nhìn hai người thông nhau à?" Tùng Kinh Phó cười khẽ "Em cũng biết cái gọi là thông nhau sao?" Tang Kỳ Lương bế cô lên giường "Mau ngủ đi, bọn anh sẽ không làm mấy chuyện dễ dơ giường như thông nhau kia đâụ" Văn Xu Xu phải nằm kẹp giữa Tang Kỳ Lương và Tùng Kinh Phó.
Vùng vẫy một hồi cuối cùng vẫn bị ép lên giường.
Cô cứ khóc dấm dứt mãi, hai người đàn ông cũng chẳng thèm để ý đến cô.
Thích khóc thì khóc, khóc mệt rồi sẽ ngủ.
Bên ngoài rất lạnh, trong phòng lại vô cùng ấm áp.
Tùng Kinh Phó khóa chặt Văn Xu Xu vào lồng ngực, xoa lưng cho cô, dỗ cô ngủ như dỗ mấy đứa nhỏ.
Văn Xu Xu được xoa lưng đến mức thấy rất dễ chịu, cô mới ngáp hai cái mà mí mắt đã nặng trịch, rất không cam tâm nhắm mắt đi ngủ.
Ánh đèn vàng ngà ngà le lói trong phòng ngủ, Tùng Kinh Phó thấy Văn Xu Xu ngủ rồi cũng nhắm mặt lại ngủ.
Búp bê cậu nuôi này đúng là khó hầu hạ, tính cách ương bướng, vừa thích khóc vừa thích làm ầm lên, còn rõ là đỏng đảnh.
Hôm sau, người dậy sớm nhất là Tang Kỳ Lương.
Tùng Kinh Phó nghe thấy tiếng động cũng dậy luôn.
Tang Kỳ Lương hôn lên xương quai xanh trắng tươi của Tùng Kinh Phó.
Tùng Kinh Phó cười khẽ một tiếng, không để ý đến anh.
"Em tra được thông tin của cô ấy rồi, khá nhỏ tuổi." "Mới 22, chúng ta lớn hơn cô ấy năm tuổi." Tang Kỳ Lương và Tùng Kinh Phó bằng tuổi nhaụ Tang Kỳ Lương dịu giọng "Đúng là hơi nhỏ, anh gặp bố mẹ cô ấy ở nước ngoài rồi lấy cô ấy, mà chẳng phải em muốn nuôi búp bê sao?
Không hợp ý em hả?
Vậy thì đổi sang con khác.
Tùng Kinh Phó ngáp "Lấy con này đi, hơi khó chiều chút nhưng nuôi cũng không quá khó mà." Tang Kỳ Lương liếc Văn Xu Xu đang nằm trên giường "Sao còn chưa tỉnh." Tùng Kinh Phó duỗi tay ra rờ thấy trán Văn Xu Xu hơi nóng "Sốt rồi, khoảng 38 độ đó, chắc là lúc bị em làm khóc ghê quá nên bị cảm." Tang Kỳ Lương ra khỏi phòng đi lấy cho Văn Xu Xu một cốc nước kèm thuốc cảm.
Lúc trở vào đã thấy Văn Xu Xu ngồi bên mép giường.
Văn Xu Xu ôm trán "Đau quá.." Tang Kỳ Lương đưa thuốc cảm cho cô "Uống đi, uống xong ngủ một lát sẽ khỏi." Đầu óc Văn Xu Xu choáng váng, uống thuốc cảm xong liền yên lặng ngồi cạnh giường.
Tùng Kinh Phó mát xa cho cô.
"Sao em yếu thế." Tùng Kinh Phó nói.
Văn Xu Xu bắt lấy tay Tùng Kinh Phó "Tôi hay bị bệnh..
thường xuyên tụt huyết áp đau đầu, nuôi tôi không có tốt đẹp gì đâu, nên là tha cho tôi được không.." Tùng Kinh Phó ngồi xổm xuống nhìn cô "Nếu em để anh phát hiện ra là cố tình tắm nước lạnh giả ốm, anh và A Lương sẽ phạt em Bọn anh là gay, có nhiều đạo cụ lắm đó, máy rung sextoy gì đều đủ hết, chắc em cũng không muốn phải dùng chúng đâu nhỉ." Văn Xu Xu nhát gan, nghe vậy liền thấy cay sống mũi muốn khóc.
Tùng Kinh Phó cảm thấy sự uy hiếp này vẫn chưa đủ mạnh.
Cho nên cậu dắt cô đi xem cái khác.
Đó là một căn phòng chuyên dùng để cất giữ những dụng cụ điều giáo.
Có rất nhiều món đồ chơi mà cả đời Văn Xu Xu chưa từng nhìn thấy.
Văn Xu Xu sợ đến mức nước mắt cứ chảy mãi.
Tùng Kinh Phó ngồi xổm xuống nhìn Văn Xu Xu "Em làm gì ở đây cũng không giấu