⬅ Trước Tiếp ➡

năm hộp tôm hùm đất sốt tỏi cỡ đại, hàu sống, một đống xiên chiên, hai phần mì xào trứng xúc xích cay nồng, chân giò hầm đậu nành, sườn bò hầm mềm nhừ và hai chai bia.
Cháo hải sản và há cảo hấp dành cho Văn Xu Xụ Hai người đàn ông Tang Kỳ Lương và Tùng Kinh Phó bình thường không quá cầu kỳ nên đặt thẳng một chiếc bàn dài trước tivi rồi mang thêm cho Văn Xu Xu một chiếc ghế nhỏ.
Mở nắp hộp đồ ship ra, hương thơm lập tức tỏa ra tứ phía.
Tùng Kinh Phó mở máy tính định xem bóng đá.
Văn Xu Xu ngồi trên ghế nhỏ yên lặng ăn cháo, trong cháo có rất nhiều tôm bóc vỏ, thịt cua cả thịt sò điệp, một phần rất nhiều, cô cảm thấy mình sẽ không ăn hết được.
Tùng Kinh Phó bóc vỏ vài con tôm rồi cho vào một cái bát nhỏ, rưới ít nước tương lên "Ăn cái này đi, ngon lắm." Văn Xu Xu không muốn ăn, không ăn thì cậu có thể sẽ không vui.
Cô gắp một miếng thịt tôm, vừa nuốt vào liền ho sặc sụa, ngứa họng cực kỳ , gương mặt đỏ rực lên.
Tang Kỳ Lương đứng dậy, đi tới chỗ tủ lạnh lấy trà sữa cho cô.
Văn Xu Xu uống trà sữa mới đỡ được một chút.
Tang Kỳ Lương nhìn chỗ tôm trong bát nhỏ "Cô ấy không ăn được đồ quá cay." Tùng Kinh Phó dịu giọng "Kén quá." Văn Xu Xu ăn cháo tiếp, không muốn chêm vào câu chuyện giữa hai người bọn họ.
Cô không ăn được quá nhiều nên cuối cùng vẫn còn thừa lại hơn nửa bát cháo.
Tùng Kinh Phó liếc cô một cái, giọng điệu nhàn nhạt "Ăn xong rồi." Văn Xu Xu lắc đầu "Không ăn được nữa." Tùng Kinh Phó chia cho Văn Xu Xu một dẻ sườn bò.
"Em ăn hết chỗ thịt ở trên thì không cần ăn cháo nữa." Văn Xu Xu cúi đầu gặm xương, cuối cùng mười mấy phút sau cũng ăn xong.
Tùng Kinh Phó cũng biết giữ lời, giúp cô xử nốt chỗ cháo hải sản kia.
Ba người ăn, Tang Kỳ Lương lo khoản dọn dẹp, Tùng Kinh Phó thì lại bế Văn Xu Xu đi vào phòng tắm để tắm.
"Tôi tự tắm được." Văn Xu Xu kéo cổ áo không cho Tùng Kinh Phó cởi quần áo mình đang mặc.
Tùng Kinh Phó khỏe như thế, làm sao Văn Xu Xu làm lại cậụ Bị cởi hết đồ, Văn Xu Xu lại bị ném vào bồn tắm.
Văn Xu Xu thật sự không biết rốt cuộc cậu đang tắm hay làm gì nữa, ngực cô bị cậu xoa nắn đến đau nhói, âm đạo bên dưới còn bị cậu dùng ngón tay ngoáy chọc, mới móc được mấy hồi mà nước nôi cô đã lênh láng cao trào.
"Đừng nghịch nữa..
xin anh..
hôm nay tôi mệt lắm rồi." "Huhuhụ.
đừng sờ âm đạo mà." Tùng Kinh Phó thấy cô khóc, cũng không nghịch tiếp nữa.
Tắm cho Văn Xu Xu xong, cậu mặc đồ rồi bế cô ra ngoài.
Tùng Kinh Phó "A Lương, anh sấy tóc cho cô ấy đi." Tang Kỳ Lương cất điện thoại rồi tới mở cửa tủ lấy ra cái máy sấy.
Tóc Văn Xu Xu dài nên lâu sau mới sấy xong được.
Tang Kỳ Lương nhéo nhéo bờ má trắng nõn của cô, mềm thật.
Buổi tối đi ngủ, Văn Xu Xu tưởng mình sẽ được ngủ phòng riêng.
Tùng Kinh Phó lại để cô ngủ trong phòng của mình và Tang Kỳ Lương.
Cậu ném cô lên giường, cô vội vàng tuột xuống giường định ra ngoài.
Tang Kỳ Lương khóa cửa chặn cô lại "Em tính đi đâu?" Văn Xu Xu cuống lên "Em không được ngủ một mình sao?" Tang Kỳ Lương ung dung đáp "Em là búp bê của A Kinh, đương nhiên phải để cậu ấy ôm đi ngủ rồi." Văn Xu Xu nghe


⬅ Trước Tiếp ➡