Chương 12
được anh và A Lương đâụ" Về đến phòng, Văn Xu Xu trốn trong chăn không dám ra ngoài.
Cô đã uống thuốc cảm rồi nên giờ chỉ cần ngủ một giấc cho ra mồ hôi là sẽ ổn.
Tùng Kinh Phó đi ra phòng khách, mở tủ lạnh tìm nước đá uống.
Tang Kỳ Lương đang chỉnh lại bộ đồ vest "Xử lý xong rồi à?" "Cô ấy bị dọa sợ rồi." Tùng Kinh Phó nói.
Tùng Kinh Phó đi tới, thắt cà vạt cho Tang Kỳ Lương.
Thắt xong cà vạt, hai người thoải mái hôn nhẹ lên má nhaụ Sau khi Tang Kỳ Lương đi ra ngoài, Tùng Kinh Phó mới quay lại phòng để xem Văn Xu Xu thế nào rồi.
Sau đó, cậu thấy cô trốn trong chăn và đã ngủ thiếp đi.
Tùng Kinh Phó sờ thử, thấy quần áo cô ướt đẫm mồ hôi.
Cậu đo nhiệt độ cho cô, nhiệt độ cơ thể đã bình thường trở lại.
Cậu lấy quần áo khác ra và thay cho Văn Xu Xụ Hai khỏa anh đào trên ngực cô rất bắt mắt, Tùng Kinh Phó không kiềm chế được nên xoa nhẹ ngực cô hai cái.
Sau khi Tùng Kinh Phó thay quần áo cho cô xong, cậu cẩn thận đắp chăn cho Văn Xu Xu rồi đi ra ngoài.
Lúc Văn Xu Xu tỉnh dậy đã là năm giờ chiềụ Đầu cô không còn đau nữa.
Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng, bên ngoài không có một ai.
Cô đi đến phòng khách, trên tủ lạnh chỉ có một mảnh giấy nhỏ.
"Anh và A Lương đều phải đi làm.
Trong tủ lạnh có bánh gạo phô mai, em hâm nóng lên rồi hãy ăn nhé." Văn Xu Xu đọc xong mảnh giấy này thì vội vàng chạy đến cửa chính.
Cô muốn mở cửa ra nhưng dù cô có thử đi thử lại bao nhiêu lần đều không mở cửa được.
Văn Xu Xu chán nản ngồi trên ghế sofa.
Họ nhốt cô lại rồi.
Biết đâu ở đây còn lắp cả camera theo dõi cũng nên.
Vào lúc sáu giờ ba mươi, Tang Kỳ Lương và Tùng Kinh Phó cùng nhau về nhà.
Tùng Kinh Phó vừa bật đèn lên đã thấy Văn Xu Xu đang ngồi co ro và ngủ gục trên ghế sofa.
Cậu gọi cô dậy nên khi Văn Xu Xu vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cậu ngay.
Tùng Kinh Phó nở nụ cười "Sao em không về phòng ngủ?" Tang Kỳ Lương mở tủ lạnh, nguyên liệu nấu ăn trong đó vẫn còn nguyên.
"Sao em không ăn gì cả vậy?" Anh chất vấn.
Văn Xu Xu chỉ ôm hai đầu gối của mình mà không dám trả lời câu hỏi của họ.
Tang Kỳ Lương đã mua nguyên liệu nấu ăn về, giờ anh vào bếp nấu cơm.
Cơm nước được nấu xong, ba người họ lại cùng nhau ngồi xuống ăn cơm.
Văn Xu Xu cúi đầu ăn cơm, Tùng Kinh Phó gắp thức ăn cho cô.
Đột nhiên có tiếng rên rỉ phát ra từ tivi.
Cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy, trên màn hình tivi, có mấy người đàn ông đang để lộ dương vật của mình và thay nhau chịch bot.
Văn Xu Xu kinh hãi.
Cô đặt bát xuống, muốn chạy thật xa nhưng Tang Kỳ Lương đã bắt lấy cổ tay cô "Em muốn đi đâu?" Cô nhìn cảnh tượng nhiều người đang thác loạn trên tivi, rồi lại nhìn hai người đàn ông đang ngồi ở bên ngoài "Em không muốn xem cái này." Tùng Kinh Phó "Đây không phải là thứ em nói tối qua sao?
Em không thích à?" Văn Xu Xu nhìn thoáng qua màn hình tivi.
Trên đó, dương vật của bé bot trong tivi đã bị tuốt đến mức bắn tinh điên cuồng.
Còn lỗ sau của cậu ta đang bị gậy thịt cắm vào, trong miệng cũng đang ngậm một cái và cả hai tay cũng đang xoa nắn dương vật.
"Chỗ đó cũng có thể đâm vào sao?