Chân Bảo Nhi kéo Tần Sắt đi, vừa ra khỏi cửa, một quản lý cửa hàng bên cạnh cũng bước đến và nói y hệt.
Cả hai quay đầu bỏ đi, rồi lại bị người thứ ba chặn lại, đến người thứ tư, thứ năm…
Cuối cùng, Chân Bảo Nhi lén kéo áo Tần Sắt: “Tần Sắt, rốt cuộc cậu… cậu làm chuyện gì thiếu đạo đức rồi?’
Tần Sắt nhìn một loạt quản lý cửa hàng cung kính xếp hàng trước mặt, cảm thấy gió lạnh đang thổi phần phật sau lưng, lẩm bẩm: sợ là, tớ thật sự bị bao nuôi rồi!
……
Thiếu vợ
Tần Sắt lại nghĩ tới câu nói kia.
—— Túi tặng cho em, em, tặng cho tôi!
Thật ra phải nói đây là một câu thật lãng mạn, nhưng giờ phút này cô cảm thấy có hơi rợn tóc gáy.
Đây nhất định là người thần bí kia làm, nhưng anh ta...... Anh ta không khỏi quá thần thông quảng đại đi.
Cô ra ngoài đi dạo phố, đi dạo ở chỗ nào, anh ta đều rõ ràng.
Tần Sắt nhìn sau lưng một cái, mẹ kiếp, cứ nghĩ đến sau lưng luôn có một đôi mắt không lúc nào không nhìn cô, nhìn chằm chằm cô.....
Tần Sắt lẩm bẩm một mình: "Chuyện thất đức, tớ... Có vẻ như gần đây... Đã làm nhiều lắm!"
Ngủ với ‘cậu’, ngược tra nam.....
Chân Bảo Nhi túm lấy Tần Sắt, nhỏ giọng nói: "Những thứ này... Tóm lại không phải đều là lừa đảo chứ, cậu.....Cậu có muốn thử một chút không?"
Tần Sắt nuốt nước miếng: "Tớ... Tớ... Không phải loại người tham món lợi nhỏ đó."
Một giờ sau, Tần Sắt bị vả mặt.
Cô sắp điên rồi, vui sướng sắp điên rồi.
Đúng, cho tới bây giờ cô không phải người tham món lợi nhỏ, nhưng đây không phải món lợi nhỏ.
Đúng là nhiều kiểu mới, các loại giày túi xách quần áo tốt bao nhiêu, đồ trang điểm, toàn bộ cửa hàng trong trung tâm thương mại đều mặc cô tùy ý đi dạo, cô muốn cái gì thì lấy cái đó, không cần cân nhắc xem có đắt hay không.
Cô đã từng thích những thứ kia, nhưng không mua nổi, bây giờ toàn bộ đều được chắp tay đưa tới trước mặt cô.
Chung quanh đều là ánh mắt hâm mộ hoặc ghen tị, cứ như giây phút đó, cô chính là chủ của cả thế giới vậy.
Loại cảm giác đó khiến Tần Sắt tưởng là thật đến sắp phổng mũi.
Không còn cách nào, chỉ cần là phụ nữ trên đời này đều không thể cưỡng lại được loại cám dỗ đó.
Vào giờ phút này, Tần Sắt cảm thấy cứ như thể yêu đương được bạn trai cưng chiều, đây là cảm giác bất kỳ người nào đều không thể cho cô, rất vui vẻ, rất càn rỡ, rất... Ấm áp.
Mặc dù, cô cũng không biết người thần bí kia là ai, nhưng... Nếu có thể được người như thế luôn chú ý, không tổn thương cô, luôn đối tốt với cô, hình như......Cũng, cũng không tệ lắm!
Gần lúc trời tối, hai người mới dừng tay, quá nhiều đồ, hai người cùng nhau mang đến phòng mà Chân Bảo Nhi thuê.
Tần Sắt chắc chắn sẽ không mang đồ về nhà họ Thẩm.
Tần Sắt đã nói chuyện của Thẩm Duệ cho Chân Bảo Nhi, cô ấy tức giận mắng suốt một buổi chiều: "Tớ đã sớm nói với cậu rồi, tên kia hoặc là có bệnh hoặc là GAY, trước kia cậu còn cố chấp, còn cả ngày nói tớ ngốc, tớ thấy cậu cũng không khôn khéo hơn tớ bao nhiêu đâu, còn may bây giờ cậu đã hiểu được, tìm cho mình một người đàn ông lợi hại."
"Nhưng tớ sợ lắm!"
Tần Sắt không nói cho Chân Bảo Nhi chuyện của cô và Cố Cảnh Uyên, cho nên cô ấy cho rằng người đàn ông mới của Tần Sắt là người thần bí.
Chân Bảo Nhi bóp bóp mặt Tần Sắt: "Sợ cái gì chứ, cậu đây là dựa vào người đàn ông đã ngủ với mình, có gì phải lo lắng, cậu suy nghĩ một chút đi, anh ta chắc giàu lắm, toàn bộ trung tâm thương mại có bị cậu khuôn hết về cũng không thành vấn đề, cậu xui xẻo hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng may mắn một lần."
Tần Sắt rầu rĩ: "Nhưng tớ còn chưa ly hôn đâu."
"Cậu đã có người đàn ông lợi hại như thế, còn cần tên khốn kiếp kia làm gì?"
"Nhưng, tớ không cam lòng, tớ bị lừa gạt hai năm hành hạ hai năm, chẳng lẽ tớ phải mang người không ra khỏi nhà?"
"Nói cũng đúng... Vậy làm sao bây giờ?" Chân Bảo Nhi vỗ tay một cái: "Đi hỏi người đàn ông của cậu xem, lúc này đàn ông để làm gì chứ, chính là để phân ưu giải nạn."
Tần Sắt...
...
Chân Bảo Nhi không để cho Tần Sắt trở về, ăn cơm tối xong hai người cũng xếp hàng nằm ở trên giường.
Điện thoại di động lóe sáng một cái, Tần Sắt cầm lên.
Người thần bí: Hôm nay vui không?
Tần Sắt hơi run, quả nhiên... là anh ta!
Tần Sắt: Ừ... Anh......Anh thật sự muốn bao nuôi tôi?
Người thần bí: Không được sao?
Tần Sắt: Vậy anh phải suy nghĩ kỹ, tôi đã kết hôn, có một người chồng!
Người thần bí: Anh ta không quan trọng!
Tần Sắt: Vậy..... Cái gì mới quan trọng?
Người thần bí: Quan trọng chính là tôi thiếu một người vợ!
…….
Thích ăn giấm
—— Tôi thiếu một người vợ!
Mấy chữ này bắt đầu phóng đại vô hạn trước mắt Tần Sắt, gương mặt cô đỏ lên, má ơi........ Cô còn chưa ly hôn, đã được cầu hôn, cuộc hôn nhân thứ hai tới cũng quá nhanh rồi?
Bỗng nhiên cô cảm giác mình thật sự rất có giá!