Hơn cả Cố Cảnh Uyên, người thần bí đòi “bao” cô này, thật ra còn khiến cô lo lắng hơn.
Dù sao thì người không thể nhìn thấy cũng là đáng sợ nhất!
Nhưng mà, lòng phù phiếm là bệnh chung của phụ nữ, Tần Sắt lần lượt giơ tay trái tay phải ra, sờ sờ cái túi.
Thật sự là, thích quá…
Cô quay đầu nhìn chậu hoa kia, hoa này… nhất định có gì đó đặc biệt.
Cô lấy điện thoại ra chụp ảnh, chuẩn bị lên mạng xin giúp đỡ.
Tần Sắt xuống lầu, nhìn thấy một đống hỗn loạn, trên sàn nhà còn có vết máu. Cô lắc đầu thở dài: thật tuyệt, quá tuyệt vời.
Sau này, cô sẽ cố gắng làm cho nhà họ Thẩm ngày nào cũng vui vẻ thế này.
Tần Sắt ra khỏi cửa, lấy điện thoại ra gọi xe, đi ra cửa khu thì taxi vừa kịp đến.
Sau khi lên xe, Tần Sắt mở ra nhìn lại tin nhắn kia của Cố Cảnh Uyên, càng nghĩ càng tức giận, cảm giác bản thân rất mệt mỏi.
Tần Sắt: Cậu à, làm người đừng quá vô liêm sỉ, dù gì cũng là tổng giám đốc, không thể giữ lại chút thể diện ư?
Cô vô duyên vô cớ bị Cố Cảnh Uyên bắt nợ một đứa bé, một đứa thì thôi đi, giờ còn đòi lãi với cô, có biết xấu hổ hay không vậy?
Tức giận, thật là tức giận quá đi…
Không lâu sau, Cố Cảnh Uyên lại gửi đến một tin nhắn vô sỉ hơn.
Cố Cảnh Uyên: làm người không bằng làm ra người!
Tần Sắt run run khóe miệng, hừ, tên khốn, lại đùa, lại đùa giỡn với cô.
Tần Sắt nghiến răng, bất chấp mà nhắn: Cố Cảnh Uyên, anh… có phải nghiện ngủ với tôi rồi không?
Người đàn ông khác
Cố Cảnh Uyên cúi đầu nhìn điện thoại, khẽ cong môi lộ ra nụ cười như có như không.
Anh nghiện chỗ nào, anh là không còn khả năng tự kiềm chế nữa!
Cố Cảnh Uyên: Mới một lần, phải thử thêm vài lần nữa mới có thể trả lời chính xác cho em được.
Tần Sắt nghiến răng nghiến lợi: Đồ lưu manh.
Cố Cảnh Uyên: Hóa ra em muốn tôi trở nên như thế sao, chuyện này có hơi bắt chẹt rồi.
Tần Sắt đọc được, đang muốn mắng người thì Cố Cảnh Uyên đã gửi thêm một tin khác.
Cố Cảnh Uyên: Em đã mong đợi như thế thì lần sau tôi sẽ cố gắng thử một lần.
Thử một lần?
Thử cái gì?
Thử đùa giỡn lưu manh?
Tần Sắt tức đến nỗi muốn mở cửa xe vứt điện thoại ra ngoài, chẳng lẽ anh thấy bản thân anh bây giờ còn chưa đủ lưu manh hay sao?
Nhớ tới gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc cấm dục lạnh lùng của Cố Cảnh Uyên, Tần Sắt cảm thấy càng tức giận hơn, sao tên đàn ông đó lại không biết xấu hổ như thế chứ.
Ai mà ngờ, Cố Cảnh Uyên nổi tiếng khắp Kinh Đô lại có dáng vẻ vô sỉ như thế.
Tần Sắt mắng rất nhiều, muốn gửi qua, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại và xóa đi.
Cô nhận ra rằng dù cô có nói gì thì Cố Cảnh Uyên đều có thể đào hố chôn cô.
Cô không thể nói thêm gì nữa, nếu không ai biết lần sau anh còn có thể lấy lý do gì mà viết thêm một tờ giấy nợ hay không, một đứa con, hai đứa con, ba đứa con, vừa nghĩ đã thấy sợ!
Đến phố mua sắm gặp Chân Bảo Nhi, cô ấy thấy túi của Tần Sắt thì sáng rực hai mắt: “Túi mới hả, kiểu mới của Chanel, màu này là được thiết kế riêng hả, Tần Sắt…”
Cô sờ soạng Tần Sắt, vẻ mặt tò mò hỏi: “Nói thật với tớ đi, có phải cậu rốt cuộc cũng nghĩ thông rồi, lén tìm đàn ông không.”
Tần Sắt khiếp sợ, cô bạn này trước nay ngốc ngốc mà sao hôm nay thông minh vậy?
Cô lắc đầu: “Không có, đây là đồ nhái…”
“Hừ, đầu óc tớ không bằng cậu, nhưng mắt thì tốt hơn cậu được chưa? Hàng thật hay hàng nhái mà tớ còn không nhìn ra được thì còn làm KOL kiểu gì? Là tìm đàn ông đúng không?”
Tần Sắt nuốt nước miếng: “Cậu… sao cậu lại chắc chắn như thế?”
“Vớ vẩn, đến cái túi 100 tệ mà Thẩm Duệ còn không nỡ mua cho cậu, huống chi là cái túi đốt tiền này, thấy mặt mũi cậu tươi tắn như thế, gần đây có số đào hoa chứ gì.”
Tần Sắt nhớ lại Cố Cảnh Uyên, còn có người thần bí kia.
Đúng là có số đào hoa thật, đáng tiếc là hai bông hoa đào này đều là hoa ăn thịt người.
“Chuyện này… để sau hẵng nói, chúng ta đi mua sắm đi.”
Chân Bảo Nhi cười gian: “Tớ chỉ biết nói với cậu là, nhanh chóng ly hôn tên khốn Thẩm Duệ kia, rồi cao chạy xa bay với người đàn ông của cậu đi.”
Tần Sắt nhớ tới ngày đó mây mưa triền miên với người đàn ông kia, không khỏi đỏ mặt.
“Đi mua sắm trước, tối nay phải nói thật cho tớ!”
Tần Sắt có tiền trong thẻ, hôm nay định mua cho đã tay!
Không ngờ rằng, vừa mới vào một cửa hàng, đã có người tới nói: “Cô là cô Tần đúng không ạ, tất cả quần áo trong cửa hàng chúng tôi cô có thể tùy tiện chọn, đã có người thanh toán trước cho cô.”
Tần Sắt khiếp sợ, không tin vào tai mình.
Cô thử thăm dò: “Vậy… tôi muốn lấy hết thì đưa đi đâu?”
“Vậy thì chúng tôi sẽ sắp xếp giao hàng cho cô.”
Tần Sắt nuốt nước miếng, quay lại nhìn Chân Bảo Nhi.
Trong mắt hai người đều hiện lên chữ: lừa đảo.