Tần Sắt sờ mặt mình, lúc đi học, cô cũng không được hoan nghênh thế này!
Chẳng lẽ trên người cô tỏa ra mị lực gì mà chính cô cũng không biết?
Trước đây chưa từng thiếu tình yêu, nhưng cũng chưa từng có người nói với cô như vậy, trong lòng Tần Sắt lại cảm thấy hơi ngọt ngào.
Tần Sắt: Anh....Là đang... Cầu hôn tôi sao?
Người thần bí: Chẳng lẽ không phải sao?
Tần Sắt che mặt, trời ạ, thật sự là cầu hôn.
Cô hắng giọng, bình tĩnh, tỉnh táo, cô là một cô gái rất rụt rè, làm sao có thể vì đối phương "tùy tiện" tặng một chút đồ, nói mấy đâu đã động lòng.
Hơn nữa, còn chưa gặp mặt, ngộ nhỡ..... Anh ta là một ông cụ thì sao?
Tần Sắt: Khụ khụ, tôi rất rụt rè, tôi rất nghiêm túc với hôn nhân, tôi không phải cô gái tùy tiện, tôi...... Rất khó theo đuổi.
Tần Sắt mới vừa gửi đi, bỗng nhiên trong tay không còn gì, điện thoại di động bị rút đi, Chân Bảo Nhi hô to một tiếng: "Tớ lướt xem, thiếu một người vợ!"
"Đây là người đàn ông thần bí mà cậu cấu kết đúng không, to gan thế, ngầu ghê..."
Tần Sắt đỏ mặt: "Mau đưa điện thoại di động cho tớ."
Chân Bảo Nhi không cho: "Có hình không? Cho tới nhìn xem, nhanh lên một chút lên một chút... Chẳng trách cậu vơ lấy, trình độ nói lời âu yếm này, quá đỉnh mà..."
Tần Sắt ngăn chặn Chân Bảo Nhi cướp điện thoại di động: "Không có, thật sự không có, tớ cũng không biết anh ta là ai."
Mặc dù không biết, nhưng... Chắc chắc tốt hơn người đàn ông không biết xấu hổ đó.
Nhất định!
Cố Cảnh Uyên đang dùng bữa tối trong vườn nhà họ Cố, bỗng nhiên hắt hơi một cái.
Bà cụ Cố ân cần hỏi một câu: "Cảnh Uyên, có phải thân thể khó chịu không?"
Cố Cảnh Uyên ngẩng đầu: "Không ạ."
Ngón tay anh nhấn một cái gửi đi.
Tần Sắt nghe đến điện thoại di động vang lên một tiếng thì đoạt lấy: "Cậu đưa cho tớ..."
Cô mở ra nhìn thử, mặt càng đỏ hơn.
Người thần bí: Ừ, tôi chạy nhanh!
Cô nói rất khó theo đuổi, anh lại nói anh chạy nhanh!
Chân Bảo Nhi lại thò đầu tới: "Ôi ôi, đỏ mặt nha..."
"Đi ra, còn không đi livestream của cậu đi, không phải cậu nói muốn phát livestream trang điểm hoa đào mùa xuân sao?"
Chân Bảo Nhi là một blogger về làm đẹp, coi như một người nổi tiếng trên mạng, bình thường trang điểm sẽ livestream trên mạng.
Chân Bảo Nhi hừ một tiếng: " Đúng vậy, livestream, tớ phải đi nói cho quần chúng nhân dân biết, cậu bỏ lại bạn thân của mình đi tìm đàn ông."
Sau khi chuẩn bị xong, Chân Bảo Nhi ngồi ở trước bàn trang điểm bắt đầu livestream.
"Hello, chào buổi tối các bảo bảo, thời điểm mùa xuân khắp hơi tản ra hơi thở yêu đương, chỉ có trên người tôi còn tỏa ra mùi hương của cẩu độc thân, ngay cả bạn thân nhất của tôi, cũng bỏ lại tôi đến nương nhờ trong ngực đàn ông..."
Tần Sắt nằm sấp ở trên giường, gửi tin nhắn ở nơi ống kính không thấy được.
...
Vườn nhà họ Cố, sau bữa cơm chiều, bà cụ Cố nói: "Cảnh Uyên, cháu đưa Yến Nhĩ..."
Cố Cảnh Uyên dường như không nghe thấy, qua hai giây mới nói: "Vâng!"
Dọc đường đi, Cố Cảnh Uyên đều bận gửi tin nhắn, nửa câu cũng không nói, cuối cùng Trình Yến Nhĩ không nhịn được hỏi: "Anh Cảnh Uyên có... Bạn gái rồi sao?"
Cố Cảnh Uyên: " Ừ..."
Trình Yến Nhĩ khiếp sợ: "Thật á?"
Cố Cảnh Uyên nhướn mày, nhàn nhạt hỏi: "Cái này rất lạ sao?"
"Nhưng anh... anh..."
Tài xế dừng xe, Cố Cảnh Uyên mới nói với cô ta: "Sau này, cô Trình vẫn nên gọi tôi là anh Cố đi."
"Tại sao?"
Cố Cảnh Uyên đáp lại cô ta: "Cô ấy thích ăn giấm, lòng dạ hơi hẹp hòi, sẽ tức giận!"
……..
Tôi thích
Lúc Cố Cảnh Uyên nói lời này, ánh mắt trở nên mềm mại vô cùng.
Trình Yến Nhĩ không dám tin nhìn anh, há hốc mồm, muốn nói chuyện: "Anh..."
Nhìn gương mặt hoàn mỹ tinh xảo trước mắt, Trình Yến Nhĩ không khỏi si mê, nhưng đối diện với ánh mắt vô tình lạnh như băng của anh, cô ta nhịn không được run lên.
Năm xưa Cố Cảnh Uyên không ở nhà họ Cố, bởi vì lúc anh ra đời, ông cụ Cố tìm người xem cho mình một quẻ, người coi quẻ nói đứa nhỏ này sinh ra khắc ông ta, không thể nuôi trong nhà.
Vì vậy thuở nhỏ Cố Cảnh Uyên vẫn luôn được nuôi dưỡng bên ngoài, trước khi ông cụ Cố chết anh chưa bao giờ trở lại nhà họ Cố.
Thậm chí nhiều người ngoài còn không biết, nhà họ Cố còn có vị cậu chủ này.
Cho đến khi ông cụ Cố qua đời, cha mẹ Cố Cảnh Uyên mới đón con trai về.
Nhưng, Cố Cảnh Uyên không chịu, anh học đại học, ra nước ngoài làm bác sĩ, không ai ngăn cản được anh.
Cho đến một năm trước, cha Cố Cảnh Uyên sinh bệnh nặng, Cố thị lại đang binh hoang mã loạn, Cố Cảnh Uyên trở về, cổ tay đẫm máu trấn áp hỗn loạn bốn phương tám hướng của Cố thị, đưa Cố thị vào nề nếp một lần nữa.
Thế hệ trước của hai nhà Trình – Cố đã từng hứa hẹn một hôn ước .