⬅ Trước Tiếp ➡
 
"Chức Tinh, cô không sao chứ?" Nghe động tĩnh sau lưng Mễ Nhạc quay đầu lại nhìn thấy Sa Chức Tinh đang tê liệt ngồi dưới đất, muốn đến đỡ cô dậy nhưng khi nhìn thoáng qua sắc mặt khó coi của Lạc Hi Thần thì liền bị dọa đến rụt trở về.
 
Mễ Nhạc ôm máy ảnh thật chặt, trong lòng giãy dụa.
 
Nếu như chạy đến giúp thì những tấm ảnh vất vả chụp được đều không còn giá trị, nếu như không chạy đến thì Chức Tinh làm sao bây giờ?
 
Ánh mắt của Mễ Nhạc lập tức nhìn vào mặt Lạc Hi Thần, sau đó nhìn Sa Chức Tinh, nghĩ đến hai tấm thư mời lên du thuyền hôm nay cộng thêm lời chào hỏi bình tĩnh của Sa Chức Tinh khi nhìn thấy Lạc Hi Thần, Mễ Nhạc như bị thứ gì đó gõ mạnh một cái.
 
Cô và Lạc Hi Thần quen nhau?
 
Sa Chức Tinh nhìn Lạc Hi Thần nói "Đã lâu không gặp", hơn nữa còn có được thư mời của nhà họ Lạc chứng minh quan hệ của hai người không cạn.
 
Sắp xếp suy nghĩ lại một chút Mễ Nhạc liền thở phào.
 
Sa Chức Tinh đang đợi Mễ Nhạc đến đỡ mình nhưng đợi một hồi chỉ đợi được một câu của cô ta: "Cô tự cầu phúc đi, tôi đi trước đây."
 
Nói xong câu đó Mễ Nhạc ôm máy ảnh biến mất như một làn khói.
 
Sa Chức Tinh không dám tin vào những gì mình nghe được.
 
Cô nhóc này… Vậy mà không có nghĩa khí vứt cô ở đây!
2: Đã lâu không gặp
 
Sau lưng, Lạc Hi Thần từng bước từng bước đi đến, tiếng bước chân không nhanh không chậm nhưng lại làm người ta cảm thấy áp bức.
 
Sa Chức Tinh lấy lại tinh thần quay đầu liếc anh một cái, hai tay chống lên mặt đất muốn đứng dậy chạy trốn nhưng khi chưa hoàn toàn đứng lên thì đã bị một cái bóng người bao phủ.
 
Lưng cô cứng đờ, tầm mắt chậm rãi nhìn vào đôi giày tây nam sáng bóng xuất xứ từ Ý rồi hướng lên cái quần tây cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú như tạc tượng của anh.
 
"Tôi có tật?" Ánh mắt bình tĩnh như biển nhìn cô, Lạc Hi Thần cắn răng gạt ra lời cô vừa nói, khuôn mặt đẹp trai đến gần, khóe môi lạnh diễm ngậm lấy một đường cong như có như không rất nhạt, nhìn hơi âm lãnh.
 
Sa Chức Tinh cảm thấy sau khi anh đến gần thì bầu không khí xung quanh bị đè nén hơn rất nhiều, cơ thể rụt về sau muốn kéo dài khoảng cách với anh, Lạc Hi Thần từng bước ép sát cho đến khi lưng cô dựa vào vách tường không còn chỗ để lùi nữa.
 
Thân hình cao lớn giam giữ cô ở ngực, đầu ngón tay thon dài nắm lấy cái cằm nhọn của cô nâng khuôn mặt cô lên đối diện mình, môi bạc của anh nhếch lên nói ra từng chữ rõ ràng: "Tôi có tật hay không chẳng lẽ em không biết sao?"
 
Giọng nói của anh rất trầm rất lười biếng, giống như ác quỷ dụ dỗ người ta xuống địa ngục.
 
Sa Chức Tinh nhìn Tô Y đứng sau lưng anh, sau khi nghe anh nói thì sắc mặt đỏ lên.
 
Sa Chức Tinh rất vô tội nha.
 
Lời này là sao?
 
⬅ Trước Tiếp ➡