⬅ Trước Tiếp ➡
Anh có vấn đề trên phương diện kia hay không sao cô biết được?!
 
Cầu xin anh không có chuyện gì đừng có nói lung tung như vậy có được hay không? Anh đang muốn hủy trong sạch của cô!
 
"Từ lúc nào mà biết nói đùa như thế?" Sa Chức Tinh nhếch môi lên biểu cảm vô cùng cứng ngắc.
 
"Chẳng lẽ không đúng sao?" Lạc Hi Thần nhíu mày hai tay thon dài chống hai bên cơ thể của cô.
 
Liên quan đến anh, cô còn có gì mà không biết?
 
Ngón tay thon dài xinh đẹp trượt nhẹ qua khuôn mặt trơn bóng của cô, dời xuống cái cổ mảnh khảnh vỗ về chơi đùa một chút, bỗng nhiên mặt anh hơi ngẩng lên: "Hay là chúng ta thực hành đi, để em có thể chắc chắn hơn?"
 
Giọng nói lười biếng ẩn chứa một chút tức giận làm Sa Chức Tinh nghe vào tim không nhịn được nhảy lên một cái.
 
"Anh, anh muốn gì?" Cô cảnh giác nhìn khuôn mặt yêu nghiệt hại nước hại dân trước mặt, ánh mắt của cô quét vào đũng quần của anh trong lòng âm thầm ra quyết định, nếu như anh thật sự kéo cô "thực hành" thì đừng trách tại sao cô không khách khí.
 
"Em đoán xem?" Đầu ngón tay thon dài của Lạc Hi Thần quấn lấy một sợi tóc của cô, giọng điệu vẫn hờ hững như cũ, trên mặt ung dung tạo thành chênh lệch rõ ràng với sắc mặt khẩn trương của Sa Chức Tinh.
 
Bị anh giam cầm trong ngực như thế Sa Chức Tinh cảm thấy bản thân cực kỳ giống với con cá nằm trên thớt mặc cho người ta chém giết, cánh tay chống lên ngực anh đẩy anh ra xa, sau đó cô cố gắng bình tĩnh nói: "Anh đừng manh động!"
 
"Thỉnh thoảng manh động một chút cũng không sao." Một bàn tay nắm chặt chiếc eo mềm mại không xương của cô kéo cô vào trong lồng ngực của mình, Lạc Hi Thần bày ra một bộ xúc động lấy tốc độ cực kỳ chậm rãi nghiêng mặt đến gần cô---
1: Nghe nói trái đu đủ hiệu quả không tệ
 
Sa Chức Tinh có xúc động muốn chạy trốn, nhưng vừa nghĩ đến chân mình đang bị thương thì cứng rắn nhịn xuống.
 
Lạc Hi Thần đang xích lại gần mặt cô.
 
"Đừng!" Sa Chức Tinh nhấc tay lên muốn ngăn hành vi của anh lại, khi khoảng cách chỉ còn vài milimet thì Lạc Hi Thần ngừng động tác---
 
"Sữa!" Bàn tay dài nhẹ nhàng chùi một vết sữa màu trắng đọng trên mặt cô, trong giọng nói mang theo tia ghét bỏ.
 
Lưng Sa Chức Tinh cứng đờ, sắc mặt trầm xuống.
 
Sữa?
 
Anh nói nhiều thứ làm người ta suy nghĩ như vậy là vì chút sữa dính trên mặt cô?
 
Anh đang cố ý trêu đùa cô phải không?
 
"Thất vọng hả?" Lạc Hi Thần thả tay đang giữ cô ta, bàn tay lớn xoa nắn khuôn mặt tinh xảo của cô như nhào bột, sau đó anh chỉnh nếp gấp ở áo mình hờ hững đứng lên phun ra một câu: "Một cô nhóc chưa đủ lông đủ cánh."
 
Mặt Sa Chức Tinh đỏ thấu tức giận đến muốn ném giày cao gót vào người anh.
 
Tại sao các cô gái nhà lành trong phim đều không thể biến thành tội phạm?
⬅ Trước Tiếp ➡