Cô nhóc chết tiệt này xem cô ta thành cái gì hả?
A a!
Trong lòng Tô Y rất mất bình tĩnh, cô ta trừng mắt tức giận nhìn Sa Chức Tinh nhưng vì để ý đến Lạc Hi Thần vẫn còn bên cạnh nên cô ta không tiện phát tiết.
Mễ Nhạc đứng bên cạnh Sa Chức Tinh, đương nhiên hai câu nói vừa rồi cô ta có thể nghe rõ ràng.
Lúc đầu nghe câu nói thứ nhất của cô liền bị kinh ngạc, hiện tại nghe câu này thì Mễ Nhạc hoàn toàn bội phục không còn gì để nói.
Đừng cay độc như vậy có được hay không.
Bà nội của tôi, hiện tại chúng ta đang chụp trộm ảnh người ta đó!
Khóe mắt của Lạc Hi Thần giật giật mấy cái, bỗng nhiên ngẩng đầu rồi ánh mắt từ từ bắn đến, trong bóng đêm u tối đụng phải đôi mắt bình tĩnh của Sa Chức Tinh, ánh mắt di chuyển từng tấc từng tấc trên mặt của cô----
1: Đã lâu không gặp
Trong phòng không quá sáng, Sa Chức Tinh cũng không thấy nhìn rõ sắc mặt của anh nhưng vẫn có thể cảm nhận được anh đang nhìn mình, thậm chí còn có thể cảm nhận được cảm xúc trập trùng của anh.
Sửng sốt vài giây, cô liền nhếch môi lên bình tĩnh như không có chuyện gì lên tiếng chào hỏi: "Đã lâu không gặp!"
Giọng nói của Sa Chức Tinh rất nhẹ nhàng không hoảng không sợ, lạnh lùng đến gần như cảnh mình vừa thấy không phải là cuộc vui mà chính là một bộ phim đơn giản ven đường.
Lam Hi Thần nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của cô, hôm nay là ngày đầu tiên anh về nước, mà vừa về nước lại gặp cô trong tường hợp như vậy, đây là chuyện anh không ngờ đến.
Càng không nghĩ sau khi cô thấy cảnh này mà vẫn có thể bình tỉnh bình luận vài câu như vậy.
Sa Chức Tinh đoán tâm trạng của anh, hai mắt không nháy nhìn chằm chằm vào anh cẩn thận quan sát hành động, có thể trốn khỏi hiện trường bất kỳ lúc nào.
Lạc Hi Thần lạnh lẽo nhìn cô một cái sau đó liền lướt qua Mễ Nhạc bên cạnh cô.
Trong tay Mễ Nhạc vẫn đang cầm máy ảnh, bị anh nhìn như thế thì trong lòng lập tức hoảng hốt thậm chí sau lưng còn chảy mồ hôi lạnh, nhưng đầu óc vẫn còn bình tĩnh.
"Chức Tinh mau rút lui!" Bảo vệ máy ảnh như bảo vệ mạng sống của mình, cơ thể của cô ta chuyển động chạy vào lối vào của toa bên cạnh.
Lần này đào được tin khó đào như vậy nên cô ta rất hưng phấn, hơn nữa party lần này không cho phóng viên vào, hiện tại nếu bị bắt lại thì chắc chắn sẽ bị tiêu hủy phim.
Bóng dáng nhỏ nhắn chạy nhanh ra xa hơn mười mấy mét.
Sa Chức Tinh thấy Lạc Hi Thần thay đổi sắc mặt, cô đoán có lẽ đứng đây cũng không có kết quả tốt gì nên định chạy, nhưng không may mắt như Mễ Nhạc, chưa chạy được mấy bước thì giày cao gót dưới chân lảo đảo một chút "Bịch" một tiếng, cơ thể mảnh mai ngã xuống đất.
Vì để thuận lợi tiến vào hiện trường nên hôm nay cô cố ý mặc một bộ lễ phục, trên chân cũng thay chiếc giày đế bằng yêu quý thành giày cao gót, chính là giày cao gót mười phân.
Hiện tại bị té như vậy làm cô đau đến nghiến răng, hai đầu lông mày thanh tú nhíu chặt, khuôn mặt hơi vặn vẹo.