⬅ Trước Tiếp ➡
Hòa Đinh thoát khỏi người theo dõi mình, dựa theo trí nhớ năm năm trước tìm thấy con buôn xã hội đen chuyên làm giả giấy chứng minh nhân dân.
Con buôn xã hội đen cầm hai mươi ngàn đô la Mỹ mà Hòa Đinh đưa, ngậm một điếu thuốc giá rẻ trong miệng, đôi con ngươi màu nâu không an phận nhìn lung tung: "Không ngờ còn có thể nhìn thấy cô."
"Lão Quỷ, tôi không muốn để người khác biết tôi đã trở về." Vẻ mặt Hòa Đinh lạnh băng, sự lãnh khốc không thể diễn tả, đôi mắt hạnh đầy ý cảnh cáo.
Lão Quỷ là người Trung Quốc sống tại thành phố L, chuyên làm giấy chứng minh nhân dân giả, mặc dù người này ngoài mặt không đáng tin cậy, nhưng chỉ cần có tiền anh ta đều sẽ làm theo, xem như là có thể tin tưởng.
Lão Quỷ nhếch miệng cười một tiếng: "Cái này cô cứ yên tâm, tôi chỉ nhìn tiền không nhìn người."
Anh ta nở nụ cười gian tà, xem ra đêm nay có thể đi thoải mái một trận rồi.
Hòa Đinh lười quan tâm những chuyện quỷ quái kia của Lão Quỷ, ánh mắt cô sắc lạnh, liếc qua vẻ mặt của Lão Quỷ, thấp giọng nói: "Khoảng bao lâu thì có thể làm xong?"
"Cô chính là muốn qua hải quan, ít nhất cũng cần ba ngày." Lão Quỷ nhét tiền mặt vào trong lòng, bàn tay với xương khớp thô to giơ ra ba ngón tay.
"Tối mai tôi phải nhận được." Hòa Đinh không muốn đợi ở nước M, nơi này quá nguy hiểm.
"Cái này..." Vẻ mặt Lão Quỷ đầy vẻ khó xử.
Hòa Đinh thản nhiên vươn tay, lạnh lùng nói: "Vậy thì lấy tiền ra đây, tôi đi tìm người khác."
Lão Quỷ nào có nhìn thấy đạo lý vịt đã nấu chín còn có thể bay đi, anh ta cười hắc hắc, lộ ra hàm răng đã ố vì khói thuốc: "Ngày mai thì ngày mai!"
Hòa Đinh chậm rãi thả tay xuống: "Nếu như anh làm chậm trễ, tôi liền phế bỏ anh." Đối phó loại người này không cần thiết phải nể mặt.
"Chắc chắn." Lão Quỷ vỗ ngực bảo đảm.
Sau khi từ biệt với Lão Quỷ, Hòa Đinh tùy ý tìm một nhà nghĩ để ở.
Mặc dù điều kiện cơ sở không phải rất tốt, sát vách thường xuyên có tiếng rên rỉ của nam nữ truyền đến, nhưng nơi đây tốt hơn nhiều so với loại khách sạn lớn cần có chứng minh nhân dân kia.
Cả ngày nay cô vẫn chưa ăn gì, tùy tiện ăn hai cái bánh mì, sau đó thay thuốc cho vết thương trên chân mình.
Cô cứ mặc nguyên quần áo như vậy mà đi ngủ, lẳng lặng đợi ngày mai đến.
Nhìn trần nhà hơi ám vàng, sắc màu lộng lẫy của những ánh đèn nê ông bên ngoài cửa sổ, ánh đèn chiếu vào phòng hơi xa hoa.
Đêm tối yên tĩnh, đôi mắt đen của Hòa Đinh sáng lạ thường, lại không biết sự hận thù sâu sắc ẩn giấu sau đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng kia. Sự hận thù này đã ăn mòn cốt tủy, dùng mọi cách tra tấn cô.
Bây giờ, cuối cùng có thể khiến cho những người kia nếm thử mùi vị này rồi.
Bỗng dưng, bên ngoài vốn chỉ có âm thanh rên rỉ bỗng chốc trở nên huyên náo, Hòa Đinh lập tức xoay người ngồi dậy, buột túi thắt lưng da bò vào lại trên lưng, lỗ tai dán lên cửa để nghe động tĩnh bên ngoài.
Bên ngoài hình như là có một nhóm người đến, nghe tiếng bước chân dường như là có bảy tám người, hơn nữa âm thanh còn dừng lại trước cửa phòng của cô. 
Đáng chết!
Mí mắt Hòa Đinh cụp xuống, những người này là lão đại vô danh bị cô phế đi một con mắt, người âm thầm theo dõi mình.
Vậy mà đã tìm đến nơi này, bọn họ cũng thật có bản lĩnh.
Hòa Đinh không nghĩ nhiều, phá vòng vây trước mặt bản thân sẽ bị thương, cô quay đầu nhìn cửa sổ, mắt đen sáng lên.
Nơi này là lầu hai, trực tiếp nhảy từ cửa sổ xuống sẽ không có nguy hiểm.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, không ngừng la hét bảo cô mở cửa.
Hòa Đinh mở cửa sổ, men theo ống thoát nước đến lầu một.
Cô ngẩng đầu nhìn lên trên, chỉ nhìn thấy mấy người nước ngoài mặc âu phục đứng trước cửa sổ, nhìn chằm chằm cô mà la hét.
Cô cười nhạt, vẻ mặt khinh thường, bóng dáng nhẹ nhàng mảnh khảnh lại ngạo mạn biến mất trên đường lớn.
Chẳng qua cô biết những người này sẽ không từ bỏ ý đồ, cô phải nhanh chóng nghĩ cách thoát thân.
Người đàn ông mang dòng máu lai và Hàn vẫn luôn im lặng quan sát, trong ánh mắt thâm trầm đều hiện lên sự khâm phục, khiêu khích kẻ địch không hề sợ hãi như vậy, người phụ nữ như vậy cũng là lần đầu tiên họ nhìn thấy.
Thoát khỏi sự giám sát
"Chúng ta có cần đi theo không?" Người đàn ông mang dòng máu lai hơi không nhẫn nại hỏi.
"Liệt, anh quay về báo cáo việc này, tôi tiếp tục đi theo cô ta." Hàn làm người luôn cẩn trọng, anh ta tự có suy nghĩ riêng của mình.
Tính cách của Liệt cũng như tên, tính tình hung ác, lỡ như lúc đang theo dõi, anh ta ra tay đánh nhau ngược lại sẽ gây bất lợi cho họ.
Tạm thời không có ai biết tin tức người kia đã quay trở lại, mà người phụ nữ kia mang theo chiếc nhẫn chạy loạn khắp nơi tuyệt đối là một loại uy hiếp.
"Được, anh tự mình cẩn thận." Mặc dù Liệt hơi không cam lòng, nhưng lại vô cùng nghe lời Hàn.
Hàn mặt không biến sắc, đi theo phía sau đám người bước ra từ trong nhà nghỉ, tiếp tục theo dõi Hòa Đinh.
Đường phố trong đêm tối, không có bất kỳ người đi đường nào, càng yên tĩnh đến đáng sợ.
Bóng dáng bé nhỏ của Hòa Đinh xuyên qua đường phố, phảng phất như sứ giả đến từ địa ngục.
Cô cũng tính là có hiểu biết đối với địa hình của thành phố L, rất nhanh cô liền dẫn đám người kia đến nhà kho bỏ hoang ở bến cảng.
Xử lý đám người kia ở nơi này, sau đó vứt xuống biển, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Cô mạnh mẽ xoay người lại, dọa cho đám người phía sau giật nảy mình.
"Ra đây." Giọng nói của Hòa Đinh lạnh lẽo âm u vang lên trong nhà kho trống trải, nghe thấy đặc biệt rét lạnh.
Những người này thật sự đi vào từ ngoài nhà kho, mỗi một thân hình cao lớn đều lộ ra vẻ mặt hung ác, nhìn chằm chằm Hòa Đinh.
"Đúng là không sợ chết." Hòa Đinh nở nụ cười khiến người khiếp sợ, đôi mắt hạnh hiện ra màu đỏ tươi.
"Giao nhẫn ra đây." Một người đàn ông cầm đầu trong đó với mái tóc màu nâu nghiêm nghị nói.
"Nhẫn?" Hòa Đinh nhẹ giọng nỉ non, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng khẽ nhướng lên: "Tôi đã vứt đi rồi."
"Cmn cô đang đùa tôi!" Người đàn ông tóc nâu không kiềm được tức giận.
"Thứ nguy hiểm như vậy đương nhiên vứt đi là tốt nhất." Hòa Đinh thản nhiên cười, nhưng lại khiến người khác không rét mà run: "Hơn nữa các người cũng sắp chết rồi."
"Cô dám uy hiếp ông đây!" Người đàn ông tóc nâu cảm thấy Hòa Đinh đang trêu đùa họ, anh ta liền cất bước xông về phía Hòa Đinh, nhưng mới đi được hai bước, hai chân mềm nhũn, quỳ gối trước mặt Hòa Đinh.
⬅ Trước Tiếp ➡