"Fuck!" Người đàn ông mắng lớn một tiếng, cong tay nhắm thẳng mặt Hòa Đinh đánh tới.
Hòa Đinh không thay đổi sắc mặt, đôi mắt lạnh lùng bình tĩnh không gợn sóng lộ ra vẻ hài lòng, hoàn toàn không để người đàn ông trong mắt.
Cô nhanh chóng ngửa đầu né đòn tấn công, tay phải nắm chặt lấy cổ tay người đàn ông, sau đó dùng sức vặn mạnh.
Lòng bàn tay cô còn có một con dao phẫu thuật nhỏ nhắn, và thế là cắt động mạch trên cổ tay người đàn ông không lệch miếng nào.
Người đàn ông chỉ cảm thấy cổ tay đau đớn, tiếp theo đó liền nhìn thấy chất lỏng màu đỏ chảy ra từ giữa những ngón tay thon dài trắng nõn của Hòa Đinh.
Anh ta đột nhiên ớn lạnh, cho rằng Hòa Đinh đã dùng tà thuật môn phái nào đó, liền sợ tới nỗi nhanh chóng rút tay mình về, né Hòa Đinh như né rắn.
Nụ cười của Hòa Đinh dần trở nên lạnh, ánh mắt khinh thường, đây chính là kết cục của việc đắc tội cô.
Cô thu xong đồng xu thì chuẩn bị rời đi, đám đông vây xem lập tức nhường đường cho cô, nhìn cô bằng ánh mắt mang theo nỗi sợ hãi sâu sắc.
Người đàn ông nắm cổ tay bị thương của mình, không cam tâm nhìn Hòa Đinh rời đi như vậy.
Anh ta muốn tiếp tục ngăn lại, nhưng lại bị một bàn tay lớn phía sau giữ lấy vai.
Người đàn ông quay đầu liền phát hiện là ông chủ của mình, có chút khó hiểu, bởi vì chiếc nhẫn trên ngón tay Hòa Đinh vô cùng quan trọng.
Nhưng ông chủ của người đàn ông lại lắc đầu, thấp giọng nói: “Nơi này không phải địa bàn của chúng ta, ra ngoài rồi nói.”
Người đàn ông lập tức hiểu ra dụng ý của ông chủ, gật đầu rồi rời đi theo ông chủ.
Hai người đàn ông đứng trước lan can lầu hai, một người là người Trung Quốc với mái tóc đen cùng đôi mắt đen, vóc dáng cao gầy, khôi ngô tuấn tú, người còn lại là một người anh chàng lai đẹp trai, cũng khôi ngô tuấn tú không kém, nở nụ cười lưu manh, vô cùng quyến rũ.
Hai người họ nhìn chằm chằm Hòa Đinh, sớm đã để ý chiếc nhẫn trên ngón tay cô.
Chiếc nhẫn đó có ý nghĩa gì, họ hiển nhiên vô cùng rõ.
Gặp phải truy sát
“Hàn, có cần báo với anh ấy không?” Anh chàng lai đẹp trai liếc nhìn người đàn ông Trung Quốc, nở nụ cười quỷ quái.
Ánh mắt người đàn ông được gọi là Hàn kia sâu thẳm, “Trước hết không cần, chúng ta xác nhận xong rồi hãy nói.”
Chàng trai lai khẽ gật đầu, quả thực nên điều tra rõ thì tương đối tốt.
“Đi theo.” Hàn nhìn thấy người đàn ông và ông chủ anh ta đi theo Hòa Đinh rời khỏi sòng bạc, cũng lập tức đi theo.
------
Hòa Đinh đổi tất cả các đồng xu thành tiền mặt, tổng cộng năm mươi ngàn đô la, số tiền này đủ để cô lấy được một tờ giấy chứng minh nhân dân giả hoàn hảo.
Kể từ sau khi ra khỏi sòng bạc, Hòa Đinh liền biết mình bị theo dõi.
Cô cố ý đi vào một con hẻm tối, đôi mắt đen như hắc diệu thạch sáng rực, toát ra luồng khí lạnh khiến người khác sợ hãi.
Cô khẽ mím môi, lộ ra ý cười khát máu, vốn không muốn giết người, thế nhưng lúc nào cũng có người muốn tìm chết.
Cô chợt đứng yên, chậm rãi quay người lại, thì thấy người đàn ông kia và ông chủ của anh ta quả nhiên đi theo sau mình.
Còn cô dựa vào trực giác liền biết, vẫn còn hai người đang âm thầm quan sát họ ở đầu hẻm.
“Giao nhẫn ra!” Tính khí ông chủ rõ ràng còn nóng nảy hơn người đàn ông kia, mặc dù vừa chứng kiến sự tàn nhẫn của Hòa Đinh, nhưng lại không để tâm.
“Anh có biết những người từng có ý định đoạt đồ tôi thì cuối cùng sẽ như thế nào không?” Ánh mắt Hòa Đinh lạnh lùng sâu thẳm, nhìn người trước mặt đầy chế nhạo.
“Thế nào?” Ông chủ khinh thường hỏi.
“Đều sẽ chết.” Nói xong, Hòa Đinh nhanh chóng lao tới, cô thừa lúc ông chủ rút súng liền đâm thẳng dao phẫu thuật vào mắt trái đối phương.
Phụt một tiếng, máu tươi bắn tung tóe.
“Ah!” Ông chủ chỉ cảm thấy mắt tối đen, đâu đến mức không ngừng lăn lộn trên mặt đất, tiếng gào thét vì đau đớn rất khó nghe.
Người đàn ông bị dọa sợ tới hai chân nhũn ra, không ngờ rằng Hòa Đinh lại lợi hại như vậy.
Hòa Đinh phát hiện người đàn ông muốn bỏ chạy, cô sẽ không cho anh ta cơ hội báo tin.
Thế là cô tuột con dao phẫu thuật trong lòng bàn tay ra, một ánh sáng bạc lóe lên, đâm mạnh con dao phẫu thuật vào sau đầu người đàn ông, người đàn ông liền ngã xuống đất chết mà không hề có chút đau đớn.
Ông chủ thì vẫn còn đang gào thét, Hòa Đinh liền đá mạnh vào anh ta, tức giận nói: “Cút!”
Nhưng ông chủ lại bởi vì sợ hãi mà không có chút sức lực nào, chỉ có thể bò ra khỏi hẻm, bộ dạng trông vô cùng buồn cười và nhếch nhác.
Hòa Đinh rút con dao phẫu thuật của mình trên người người đàn ông kia ra, sau khi cất đi thì trầm giọng nói với hai người đang trốn ở đầu hẻm: “Nếu hai người muốn chết thì mau chóng ra đây.”
Những lời này vừa nói ra, Hàn và đồng bọn đang trốn ở một bên liền có chút ngớ ra.
Người phụ nữ này thật là lợi hại, vậy mà lại có thể phát hiện ra sự tồn tại của họ.
Chàng trai lai muốn ra ngoài gặp Hòa Đinh nhưng lại bị Hàn ngăn lại.
Hàn lắc đầu, đôi mắt đen đầy sự bình tĩnh, “Anh ấy đã nói rồi, gần đây không cho phép chúng ta gây ra chuyện, đừng ra ngoài.”
Chàng trai lai có chút không cam tâm, cảm giác bị một người phụ nữ khinh thường thật là khó chịu.
Hòa Đinh đợi một lúc, thấy đối phương không chút động tĩnh nào, thì khóe môi lạnh lùng khẽ cong lên, sau đó biến mất trong màn đêm mờ mịt.
------
Núi Cách Ly bị Hòa Đinh làm ầm ĩ một trận lớn liền chìm vào trong bóng tối một cách khó tả sau khi cô rời đi.
Vị bác sĩ duy nhất đi rồi, đồng nghĩa với việc núi Cách Ly thật sự trở thành ngọn núi ma quỷ khiến người khác sợ hãi.
Dino ngồi trong biệt thự của Hòa Đinh, nghịch khẩu súng lục tự chế trong tay, ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt đó sắc bén như mắt con báo săn mồi trong đêm tối, vô cùng cảnh giác.
Còn trong biệt thự thì lại là một đống hỗn độn, giống như từng bị người lục lọi.
Anh ta đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền tới bên ngoài cửa, liền đứng mạnh dậy chĩa súng về phía cửa, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn tuấn tú dưới ánh trăng trong vắt nhưng lạnh lùng thì anh ta lại ngớ ra.
Thoát khỏi sự giám sát