Mà những người còn lại cũng xụi lơ trên mặt đất, thậm chí ngay cả sức lựa nói chuyện cũng không có.
Hòa Đinh đi về phía người đàn ông tóc nâu, ngồi xổm xuống, rút súng lục có trang bị giảm thanh từ trong ngực anh ta ra, động tác tao nhã chĩa súng vào huyệt thái dương của người đàn ông.
"Nói, anh là ai?" Hòa Đinh nhẹ nhàng đùa giỡn với cò súng, vẻ mặt cô thản nhiên, khiến người khác không nhìn ra vui buồn.
"Bang Diêm Hổ." Người đàn ông bị dọa đến trán ra đầy mồ hôi, thật sự là quá tà môn, sao đang yên lành cơ thể liền không ngừng thay đổi chứ?
Hòa Đinh cảm thấy hơi lạ lẫm với cái tên này, chẳng qua có lẽ cũng là một thế lực ở thành phố L.
Cô biết loại người này dù chết đi cũng sẽ không khiến cảnh sát chú ý, chỉ xem như chuyện ngoài ý muốn xảy ra khi thế lực hai bên giao chiến.
Hòa Đinh thu lại súng lục, lạnh lùng âm u nói: "Nhớ kỹ, kẻ đụng đến người của tôi trước nay đều không có kết cục tốt. Hơn nữa đối với kẻ địch, nếu như tôi ra tay một phát trí mạng thì chính là sự nhân từ lớn nhất, chẳng qua trước nay tôi không dễ dàng nhân từ."
Người đàn ông tóc nâu không tự giác nuốt nước bọt, mắt trừng lớn, bởi vì toàn thân vô lực, chỉ có thể phát ra âm thanh thô khàn từ trong cổ họng: "Đừng giết tôi, tôi cầu xin cô."
Hòa Đinh không hề để ý đến, cô mở cửa sau nhà kho ra.
Cửa sau nhà kho đối diện biển lớn, cô vốn không muốn động tay, mà là dùng chân đạp từng người một xuống biển, nhìn bọn họ bất lực giãy dụa, chậm rãi chìm vào trong nước.
Vô độc bất trượng phu, nếu cô không ra tay độc ác, người chết sẽ chính là bản thân cô.
Thế giới này trước nay chính là không có nhân từ.
Hòa Đinh xử lý xong đám người này, phủi tay kêu Hàn đang trốn ở một bên ra: "Ra đây."
Trong lòng Hàn hơi hồi hợp, nhưng anh ta không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dù sao đám người vừa rồi là chết như thế nào, anh ta đã nhìn thấy rất rõ ràng.
Anh ta trốn bên ngoài nhà kho không dám bước vào nửa bước. Anh ta đứng ngay cửa, một đôi mắt lạnh lùng như băng nhìn chăm chú vào Hòa Đinh.
Gió tanh mưa máu
Hòa Đinh nhìn Hàn vẫn đang dựa vào cánh cửa, không khỏi nở nụ cười lạnh lùng, thấp giọng hỏi: "Anh cũng đến đòi chiếc nhẫn sao?"
Hàn trịnh trọng gật đầu, giọng nói trầm thấp: "Nếu như chiếc nhẫn đó không quan trọng với cô, vậy thì mong cô trả nó lại cho tôi."
"Hừ." Vẻ mặt Hòa Đinh nghiêm túc lại lạnh lùng, cô lấy chiếc nhẫn từ trong túi quần ra, nắm lấy trong tay: "Muốn lấy thì tự mình xuống dưới tìm đi."
Lời còn chưa dứt, cô thuận tay liền vứt chiếc nhẫn trong tay xuống biển, mặt biển yên tĩnh gợi lên những gợn sóng nhỏ.
"Cô...!" Hàn giận dữ, không màn nguy hiểm xông đến cửa sau nhà kho nhìn ra biển, nhưng không nhìn thấy gì cả.
Anh ta nghiêng đầu tức giận nhìn Hòa Đinh, đôi mắt đen nhuộm màu giá lạnh.
Vẻ mặt Hòa Đinh lạnh nhạt, giọng nói mang theo một tia khinh thường: "Thứ mà các người cảm thấy vô cùng quan trọng, đối với tôi chỉ là một gánh nặng."
Hàn xiết chặt hai tay thành nắm đấm, chiếc nhẫn kia cực kỳ quan trọng, không có nó, thân phận của người kia rất khó được chứng minh!
Người phụ nữ này thật là đáng hận!
Đôi mắt lạnh lùng của Hòa Đinh khẽ nhắm lại, chẳng hề để ý nói: "Anh không vừa ý có thể ra tay."
Mà cô đã sớm chuẩn bị xong để giết anh ta, nếu không phải nhìn anh ta dường như không cùng một giuộc với đám người bang Diêm Hổ, vừa rồi anh ta đã sớm chìm xuống biển lớn, cùng chìm vào giấc ngủ ngàn thu với chiếc nhẫn kia.
Hàn tức giận cắn chặt răng, không cam lòng, anh ta biết bản thân không phải là đối thủ của Hòa Đinh.
Khả năng sử dụng độc của Hòa Đinh đã làm đến thuận buồm xuôi gió, e là trên thế giới này không có mấy người có khả năng làm được.
"Đừng tiếp tục theo dõi tôi, nếu không người chết tiếp theo sẽ là anh." Hòa Đinh khinh thường liếc nhìn Hàn, giọng nói lạnh băng còn quanh quẩn trong nhà kho rộng lớn, mà người sớm đã đi xa.
Sắc mặt Hàn ảm đạm, lập tức liên hệ với thuộc hạ lặn biển tìm kiếm chiếc nhẫn.
Nghĩ đến Hòa Đinh kiêu ngạo như vậy, Hàn vốn là người bình tĩnh nhất cũng trở nên kích động, anh ta muốn đánh Hòa Đinh bầm dập!
--
Hòa Đinh trốn ở gầm cầu một đêm, nơi này đều là những kẻ lang thang, người bình thường sẽ không tìm đến nơi này.
Cô suốt đêm không ngủ, nhìn ánh trăng lạnh lẽo ngoài gầm cầu, trong lòng càng trầm tĩnh như nước, không chút gợn sóng.
"Xin hỏi..." Đột nhiên, một cô gái mười lăm mười sáu tuổi gầy gò đến trước mặt Hòa Đinh, cô gái ôm một đứa bé ba bốn tuổi trong lòng.
Khuôn mặt cô ta tiều tụy, ánh mắt sợ hãi, ánh mắt hoảng sợ bất an mang theo một tia chờ mong.
Cô ta đang cầu xin Hòa Đinh.
Không vì cái gì khác, chỉ vì Hòa Đinh mang đến cảm giác không giống những người khác, cô gái sinh ra một sự tin tưởng khó nói rõ đối với Hòa Đinh.
"Cầm tiền rồi cút đi." Hòa Đinh lấy một trăm đô Mỹ trong ngực ra ném cho cô gái, nếu không phải cô ta cũng là mặt mũi của người Trung Quốc, cô sẽ không để ý tới cô ta.
Cô gái không ngờ đến Hòa Đinh hào phóng như vậy, lập tức nhặt tiền trên mặt đất lên, không ngừng cảm ơn: "Cảm ơn chị, chị, cảm ơn."
Hòa Đinh hơi mỉm cười, vậy mà lại có người nói cảm ơn với cô, cô không khỏi cảm thấy có hơi châm chọc.
Cô liếc nhìn cô gái nhỏ, phát hiện đứa bé trong lòng cô ta, sắc mặt vàng như nến, không giống như dinh dưỡng không đầy đủ, ngược lại là giống bệnh thận, hơn nữa không còn sống được bao lâu nữa.
Cô gái nhỏ cầm tiền hốt hoảng chạy xa, Hòa Đinh tiếp tục ngồi trên tảng đá nhắm mắt dưỡng thần.
Không biết qua bao lâu, cô nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước mặt mình, cô khẽ mở mắt, chỉ thấy cô gái nhỏ đã đi lại quay trở lại, trong tay đang cầm bánh bao và nước suối.
"Chị, cho chị." Cô gái nhỏ hơi sợ Hòa Đinh, chỉ có thể đặt thức ăn xuống cạnh chân cô, sau đó ngồi xuống một tảng đá cách Hòa Đinh khoảng ba mét.
Hòa Đinh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô ta, đôi mắt lạnh lẽo không nhìn ra bất kỳ cảm xúc gì.
Cô gái nhỏ dỗ dành đứa bé không hề ầm ĩ trong lòng ăn một ít bánh bao, uống chút nước.
Mà cô ta cũng chưa uống giọt nước nào.
Có thể nhìn ra cô gái nhỏ này cũng biết đứa bé trong lòng không sống được bao lâu, đôi mắt linh động của cô ta tràn đầy sự tĩnh mịch, giống như không có linh hồn.
"Cô bé là gì của cô?" Hòa Đinh cầm lấy nước suối, mở nắp ra ngửa đầu uống một ngụm, cô cũng không biết sao bản thân lại có hứng thú với một cô gái nhỏ.
Hoặc là vì đôi mắt kia của cô ta, cực kỳ giống với bản thân của trước kia.
Con người sẽ sinh ra sự đồng cảm khi nhìn thấy người gần giống với bản thân sao?