Em Là Ánh Sáng
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cẩn thận nhặt tai nghe, chia cho Đức Tài một bên, ngón tay bấm nút phát, mắt sáng ngời mong đợi.
Giai điệu vui tươi vang lên, Bảo Ngọc cau mày, không đúng, cô muốn buồn, muốn u sầu.
“Đức Tài, bài này không hay đâu.” Bảo Ngọc thì thầm, “Đổi bài khác đi.” MP3 đặt gần Đức Tài.
Đức Tài chậm rãi không đổi bài. Cậu cúi mắt, một tay siết dây tai nghe đến mức móng tay trắng bệch.
Cậu im lặng, môi mím chặt thành một đường, một lúc sau mới thả lỏng.
“Ừ? Cậu thích bài này à?” Bảo Ngọc hỏi.
Đức Tài thả lực, tháo tai nghe.
Ngước mắt nhìn Bảo Ngọc, hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Bảo Ngọc, tai này của tôi không nghe được.”
---
Năm Đức Tài sáu tuổi, cậu từng bị sốt cao một trận, sau đó tai phải không còn nghe được nữa. Bố mẹ đã đưa cậu đi khắp nơi chữa trị, nhưng kết quả không như ý.
Bà Thảo luôn tự trách mình không chăm sóc tốt cho Đức Tài, ngược lại, mỗi lần Đức Tài an ủi mẹ, cậu nói một bên tai cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường.
Điều may mắn duy nhất là tai trái của Đức Tài nghe tốt hơn người bình thường.
Cậu dần học cách đọc môi trong thế giới đơn âm thanh, trông không khác gì người bình thường. Ngoài việc có lúc phản ứng chậm, không nghe được lời người khác nói khiến người ta tưởng cậu mất lịch sự, và điều này khiến Đức Tài không thích nói chuyện.
Cậu rất ít khi chủ động nói về tai mình, sợ người khác nhìn mình bằng ánh mắt lạ lùng, có thể là thương hại hoặc ngạc nhiên. Mỗi lần nhận được tín hiệu như vậy, Đức Tài đều cảm thấy rất khó chịu.
Nhưng Bảo Ngọc là bạn của cậu, trời biết lần đó ở phòng khám khi nghe tiếng Bảo Ngọc, Đức Tài vui đến thế nào. Cậu thích trò chuyện với Bảo Ngọc. Bạn bè phải chân thành, Đức Tài chọn cách nói thật.
Bảo Ngọc ngẩn người, im lặng vài giây.
Đức Tài chờ phản ứng của cô, liệu có ánh mắt khác thường hay những lời an ủi nhẹ nhàng.
Cậu nắm lấy gấu áo mình, dù đã quen cảm giác “bị thương hại” nhưng không có nghĩa là thích.
Đặc biệt là khi đối diện là Bảo Ngọc.
Như bị tra tấn, như xét xử, từng giây từng phút đều là cực hình với Đức Tài.
Cậu buồn bã trong sự im lặng của Bảo Ngọc.
Cuối cùng, Bảo Ngọc lên tiếng.
Cô tháo tai nghe đưa vào tai trái Đức Tài, giai điệu vui tươi đang lên cao trào.
Cô nói: “À, vậy thì mình đổi bài khác thôi.”

Tháng 9 khai giảng, Đức Tài chuyển sang lớp của Bảo Ngọc. Hai đứa đi học cùng nhau có người chăm sóc, bố mẹ Bảo Ngọc không còn phải đưa đón hàng ngày.
Đức Tài hòa nhập tốt với lớp mới, cậu không giỏi giao tiếp, còn Bảo Ngọc vì là “con gái cửa hàng tạp hóa” nên có nhiều bạn bè. Cô giới thiệu Đức Tài với bạn bè, cậu quen với “Nhi” – cô bạn tóc ngắn mà Bảo Ngọc nhắc đến không dưới trăm lần.
Hai người cùng ra vào lớp mỗi ngày, Nhi phát hiện và hỏi Bảo Ngọc: “Sao cậu với Đức Tài thân thế?”
Bảo Ngọc trả lời: “Cậu ấy là hàng xóm của tớ.”
Nhi nhỏ giọng nói: “Cậu ấy kỳ lắm, mấy lần tớ chào mà không thèm trả lời.”
Bảo Ngọc nghĩ rồi nói: “Cậu phải đứng bên trái cậu ấy nói chuyện.”
“Tại sao?”

⬅ Trước Tiếp ➡