Em Là Ánh Sáng
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡
Nói càng lúc càng kỳ quặc, giống như phim truyền hình khích lệ người sắp chết, nói về tương lai tươi sáng để kích thích ý chí sinh tồn.
Đức Tài không để ý, nói: “Bảo Ngọc, cậu nói tiếp đi...”
Bảo Ngọc nghiêng đầu: “Phố Tây có cửa hàng bán băng game, khi cậu khỏe mình cùng đi chọn nhé.”
“Được.” Đức Tài gật đầu, “Bảo Ngọc, cậu nói tiếp đi...”
Bảo Ngọc là cô bé lắm lời, Bà Mai đôi khi cũng thấy phiền, cô không ngờ một ngày lại bị Đức Tài níu kéo nói chuyện. Mặc dù vừa uống nước, nhưng chẳng bao lâu lại khô miệng.
Mười phút sau, Bà Thảo đến, Đức Tài đang truyền chai thứ hai. Bà lo lắng hỏi cậu, rồi hỏi bác sĩ.
“Mẹ ơi, con không sao, không còn khó chịu nữa.” Đức Tài nói.
Bà Thảo vuốt tai cậu, nghẹn ngào: “Không sao là tốt rồi...” Bà xoa đầu Bảo Ngọc: “Bảo Ngọc, cảm ơn con đã chăm sóc Đức Tài.”
Bảo Ngọc cười khoe răng: “Dì ơi, cháu và Đức Tài anh là bạn thân mà.”
Sau chuyện đó, Bà Thảo gửi chút trái cây đến nhà Bảo Ngọc. Bà Mai không từ chối, nhận lấy, chuẩn bị rửa để Bảo Ngọc và Đức Tài cùng ăn.
Hai người phụ nữ trò chuyện lâu trong cửa hàng tạp hóa.

Đến bữa tối, Bà Mai nói với bố Bảo Ngọc, Lương Thanh, về hàng xóm: “... cũng không dễ dàng.”
“... Con bé và Bảo Ngọc cùng tuổi, năm học cũng lớp bốn. Anh xem có thể nhờ cô Ba giúp chút, cho Đức Tài và Bảo Ngọc học cùng lớp, hai đứa có nhau tiện chăm sóc.”
Bảo Ngọc nghe nhắc đến mình, ngẩng đầu khỏi bát.
Bà Mai ánh mắt đầy yêu thương mẹ: “Bảo Ngọc, Đức Tài anh học lớp con được không?”
Bố mẹ Bảo Ngọc là người tốt trong mắt họ hàng bạn bè, làm ăn đàng hoàng, không bao giờ làm ăn gian dối, ai khó khăn đều sẵn lòng giúp đỡ, nhờ vậy Bảo Ngọc lớn lên thành người tốt bụng, hoạt bát và nhạy bén.
Trên bàn học của Đức Tài có một bức ảnh gia đình ba người, Bảo Ngọc lần thứ hai đến chơi đã phát hiện ra. Nhưng cô không hỏi Đức Tài, lặng lẽ về nhà hỏi mẹ tại sao chưa từng thấy bố Đức Tài. Mẹ nói, bố Đức Tài giống như ông nội cô, đã đi về thế giới khác.
Bảo Ngọc mãi biết ơn sự lãng mạn của bố mẹ, không phải là cái chết, mà là rời đi, hóa thành những vì sao đêm, ngẩng đầu là thấy, người đã khuất dùng một cách khác để bảo vệ họ.
Cô bé nhỏ Bảo Ngọc giữ bí mật này cho Đức Tài trong lòng.
“Được thôi.” Bảo Ngọc cười nheo mắt, mép còn dính hạt cơm.

Gần đến khai giảng, Bà Mai quyết định cắt đứt hoàn toàn ý định chơi game của Bảo Ngọc, không chỉ thu băng game mà còn giấu luôn máy chơi game.
Bảo Ngọc lục lọi khắp nơi cũng không tìm ra, lại phát hiện ra thứ khác.
MP3, cũng là đồ của anh họ để quên nhà cô.
Bảo Ngọc kéo Đức Tài cùng nghiên cứu, nghịch mãi cuối cùng cũng sạc được pin.
Cô chưa từng dùng MP3, nhưng thấy nhiều bạn trẻ đi bộ đeo tai nghe, máy nghe nhạc nhỏ gọn để trong túi, hai dây dài từ tai thõng xuống, đi nhanh dây đung đưa, nghe đến đoạn buồn thì mặt hiện nét buồn bã.
Tuổi đó ai cũng thích tóc dài, ánh mắt u sầu ẩn dưới mái tóc dày, nỗi buồn trong lòng không giấu được.
Bảo Ngọc cũng muốn buồn một lần.

⬅ Trước Tiếp ➡