⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Tĩnh Vũ hung hăng đá vào cửa chống trộm, phát ra âm thanh: "Không quan hệ sao? Nếu không hoàn thành tốt kế hoạch quảng cáo, tôi sẽ bắt cô bồi thường toàn bộ tổn thất."
"Anh đủ rồi đấy, tôi đã từ chức như anh mong muốn." An Noãn Noãn cúp điện thoại, trầm giọng nói, chậm rãi nhắm mắt lại.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng tắm mở ra, Cố Bắc Thần đứng ở cửa: "Sao cô không bảo với anh ta rằng đang ở cùng chồng."
An Noãn Noãn đột nhiên mở to mắt: "Anh, nghe lén lúc tôi đang nói chuyện điện thoại?"
Cố Bắc Thần dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực: "Giọng của em nói rất lớn đến nỗi mọi người bên ngoài đều có thể nghe thấy."
Cố Bắc Thần dừng lại một chút và tiếp tục: "Giọng của bên kia cũng rất to."
An Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt: "..." Cô mím chặt môi không nói, cố gắng che giấu suy nghĩ trong lòng, nhưng Cố Bắc Thần vẫn nhìn thấy.
Cố Bắc Thần đưa tay ra: "Lại đây."
An Noãn Noãn ngẩn ngơ nhìn anh chằm chằm, Cố Bắc Thần cong khóe miệng: “Lại đây đỡ tôi một chút, Ừhm?"
Ngay khi An Noãn Noãn đến gần Cố Bắc Thần, thì đã bị anh kéo vào trong lòng, giữ lấy cái gáy của cô: "Vợ của Cố Bắc Thần, làm sao lại có người dám bắt nạt chứ, hả?"
Sau khi nói xong, Cố Bắc Thần đã cầm điện thoại di động của An Noãn Noãn trong tay và gọi lại cuộc gọi vừa rồi.
Bên kia ngạc nhiên hét lên: "Noãn Noãn ..."
Cố Bắc Thần lạnh lùng nói: "Tôi là chồng của Noãn Noãn. Cô ấy đang ở bên tôi. Sau này đừng gây rắc rối cho cô ấy nữa."
 
 
Tin nhắn
Cố Bắc Thần nhanh chóng nói sau khi cúp máy, anh liền chặn số điện thoại, vươn tay nhìn An Noãn Noãn đáng yêu: "Đỡ tôi đi toilet."
“Hả?” An Noãn Noãn kinh ngạc hô một tiếng.
Cố Bắc Thần nhìn xuống người vợ xấu hổ của mình, và chỉ tay vào chân của mình, "Chồng của cô bị thương đấy, Cố phu nhân”
An Noãn Noãn trợn tròn mắt: "Vừa rồi không phải anh tự mình đi tới đây sao?"
Cố Bắc Thần cong lên khóe mắt: "Giờ lại không cử động được nữa rồi, nhanh lên."
Gương mặt bánh bao của An Noãn bánh vẫn ngẩn ngơ, cẩn thận giúp anh đi toilet: "Anh tự mình giải quyết đi, tôi chờ ở cửa."
An Noãn Noãn trầm giọng nói với Cố Bắc Thần: "Quân trưởng, anh đừng có nói là không thể tự mình giải quyết được, tay củaanh  vẫn còn lành lặn đấy!"
Cố Bắc Thần liếc nhìn An Noãn Noãn một cách khó hiểu, giơ tay lên xoa đầu cô.
An Noãn Noãn nũng nịu chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
Lúc này, điện thoại di động của Cố Bắc Thần vang lên mấy tiếng, chắc là tin nhắn nhắc nhở, An Noãn Noãn giúp anh dọn dẹp giường, thu dọn đồ đạc trên bàn đầu giường, ngước mắt lên liền nhìn thấy vài dòng chữ.
Tin nhắn là do Cố Bối Bối gửi, quả nhiên vừa rồi không nói đến trọng tâm, nội dung tin nhắn lúc này là: “Anh ơi, Mục Thanh Tuyết đã về rồi, cô ta có thể sẽ đến bệnh viện thăm anh."
An Noãn Noãn nhanh chóng thu hồi ánh mắt như thể cô đang nhìn trộm sự riêng tư của ai đó rồi tiếp tục công việc của mình.
Sau khi giải quyết vấn đề xong, Cố Bắc Thần mở cửa phòng tắm và đi ra.
An Noãn Noãn bước nhanh tới đỡ lấy cánh tay của anh: "Sao anh không gọi tôi? Đừng dùng chân giẫm trên mặt đất."
Thực ra vết thương không nghiêm trọng, nhưng mấu chốt là xương mắt cá bị gãy, nên phải rất cẩn thận, nếu không làm sao quân trưởng Cố sẽ ở lại đây nằm viện được.
An Noãn Noãn đỡ Cố Bắc Thần ngồi xuống và nhắc nhở: "Vừa rồi điện thoại của anh đổ chuông."
Cố Bắc Thần cầm điện thoại mở ra, hơi nhíu mày rồi nhìn An Noãn Noãn: "Noãn Noãn?"
"Uh ~"
An Noãn Noãn vẫn không quen với việc Cố Bắc Thần luôn gọi cô là Noãn Noãn một cách trìu mến, cho nên lần nào cô cũng bị tiếng gọi Noãn Noãn của anh làm cho cả người không được tự nhiên.
“Có chuyện gì vậy?” Bởi vì An Noãn Noãn vừa xem tin nhắn vừa rồi nên bây giờ trong lòng càng thêm phức tạp, cô đã tự thuyết phục bản thân rằng, khi nói chuyện cô phải nhìn thẳng vào mắt của Cố Bắc Thần, nhưng bây giờ lại có vấn đề.
Cố Bắc Thần nhìn An Noãn Noãn: “Nhìn tôi nói chuyện.” Tuy giọng nói của anh ta không giống như khi anh đang ra lệnh cho lính của anh, nhưng lại mang theo bá đạo không thể kháng cự.
An Noãn Noãn đảo mắt nhìn Cố Bắc Thần: "..." trên mặt lộ ra vẻ bất bình.
Cố Bắc Thần nhìn cô: "Gọi y tá tới đây dọn dẹp. Hôm nay sẽ có nhiều người đến đây, em phải chuẩn bị để đối phó với họ."
"Là, là những ai?"
Cố Bắc Thần hơi nheo lại lông mày: "Có một vài lãnh đạo, đến chủ yếu là để an ủi một chút, chỉ vài phút đồng hồ và mấy chiến hữu thân thiết cùng người thân, em phải tiếp đãi họ một chút."
"Ồ!"
Cô ấy không có sợ, cũng không phải là cô chưa từng nhìn thấy những người có chức quyền lớn, nhưng nếu như Mục Thanh Tuyết đó đến đây thì sao?
Lãnh đạo của Cố Bắc Thần đến rất sớm, sau khi nhìn thấy An Noãn Noãn, anh ta đã đùa giỡn vài câu, Cố Bắc Thần có ánh mắt tốt đấy và sau khi nói vài lời xong thì liền rời đi.
Các chiến hữu vỗn dĩ muốn đến mấy tốp nhưng lại bị lãnh đạo gọi điện thoại mắng và không cho phép họ đi đến nhiều như vậy, sợ ảnh hưởng đến quân trưởng Cố nghỉ ngơi, cuối cùng chỉ có hai người đến, cả hai đều là người là bạn thân của Cố Bắc Thần.
Cho đến giữa trưa, đồ ăn đã được bảo vệ giao đến, An Noãn Noãn đang giúp Cố Bắc Thần ăn súp, đột nhiên, ngoài cửa có hai tiếng gõ cửa.
"Mời vào ..." An Noãn Noãn đáp và tiếp tục làm những việc cô đang làm trên tay.
“Mẹ?” Cố Bắc Thần không ngờ rằng người bước vào hóa ra lại là mẹ mình - Từ Phượng Chi.
 
 
Mẹ chồng nàng dâu chạm mặt
Thân thể An Noãn Noãn đưa lưng về phía cửa khẽ chấn động, đóng băng tại chỗ.
Cố Bắc Thần nhìn Từ Phượng Chi đang tức giận: "Mẹ, để con giới thiệu với mẹ."
⬅ Trước Tiếp ➡