“Không cần.” Từ Phượng Chi trực tiếp ngồi xuống đối diện với Cố Bắc Thần, nhìn An Noãn Noãn từ đầu đến cuối.
An Noãn Noãn lo lắng, gật đầu với Từ Phượng Chi và nói: "Xin chào Cố Phu Nhân!"
Cố Bắc Thần tiếp tục nhìn chằm chằm vào khuôn mặt và đôi mắt của Từ Phượng Chi đề phòng bà làm cho An Noãn Noãn ở bên cạnh thấy lúng túng.
Từ Phượng Chi chưa tìm được địa chỉ của bà ngoại An Noãn Noãn nên sau khi nghe lời con gái nói, bà đã trực tiếp đến bệnh viện nơi con trai dưỡng bệnh để gặp người.
Tại cuộc gặp gỡ này, Từ Phượng Chi đột nhiên nhận ra rằng trước đây bà không hề ấn tượng gì đến nha đầu nhà họ Lưu này, nhưng bây giờ bà đã nhận ra cô rồi.
Ừm! Cô trông đoan trang, nước da trắng trẻo xinh đẹp và dáng người chuẩn, chẳng trách con trai lại mê muội mà đi đăng ký kết hôn, xem ra nói trực giác của đàn ông như động vật đúng là không sai, ngay cả Từ Phượng Chi bà cũng bị cô làm cho hấp dẫn nữa là con trai mình.
Ôi! Từ Phượng Chi thầm thở dài trong lòng: "Cô là cháu gái của Liễu thị?"
“Vâng, thưa phu nhân!” An Noãn Noãn ngoan ngoãn đáp.
"Đã có giấy chứng nhận kết hôn rồi sao còn gọi ta là phu nhân? Gọi là mẹ." Cố Bắc Thần nhìn An Noãn Noãn và nói, giọng điệu như vậy rơi vào tai của Từ Phượng Chi, bà nghe được trong đó có sự nuông chiều.
An Noãn Noãn lông mi khẽ động mấy cái, đứng trước mặt phu nhân với như thế này đã khiến sau lưng cô ướt đẫm mồ hôi làm sao dám gọi một tiếng mẹ.
Khi Từ Phượng Chi đến, bà không quên mang theo một phần canh xương và thịt heo kho cho con trai cưng, mở hộp cơm ra đặt trước mặt con trai: "Con ăn trước đi, mẹ muốn nói chuyện riêng với cô ấy một chút."
“Mẹ, có chuyện gì, chúng ta về nhà hãy nói.” Sau khi dứt lời, Cố Bắc Thần nhìn Từ Phượng Chi với ánh mắt nặng nề.
Từ Phượng Chi bị con trai làm cho tức đến nỗi đôi môi run rẩy một lúc rất lâu, bà đứng dậy, nghiến răng nói: “Được rồi, Cố Bắc Thần, con được lắm.” Khi bà quay lưng bước đi, đôi giày cao gót của đập mạnh xuống đất.
An Noãn Noãn không biết phải làm như nào mới đúng, thấy Cố phu nhân tức giận bỏ đi, cô đẩy vai Cố Bắc Thần: "Tôi sẽ đi tiễn phu nhân ..."
"Không cần, một lúc nữa mẹ sẽ ổn thôi." Nói xong, anh đưa tay nắm lấy cằm An Noãn Noãn: "Đừng để ý đến lời nói và hành động của mẹ, có được không?"
An Noãn Noãn nhíu mày vỗ vỗ tay vào người anh: "Tôi biết rồi."
Chiều chủ nhật, Cố Bắc Thần có thể xuất viện để về nhà dưỡng thương, vì vậy anh trực tiếp đưa An Noãn Noãn trở về nhà họ Cố.
Trong phòng sách của Cố Vỹ Thành, Từ Phượng Chi trừng mắt nhìn con trai mình, "Chúng ta đã tìm cho con rất nhiều cô gái xuất sắc, tất cả đều là những người xuất thân từ gia đình có gia thế, có ngoại hình đẹp và kiến thức tốt. Lần này mẹ đã hứa với vợ của Thị trưởng Sở rằng, để cho con và con gái nhà họ Sở gặp mặt...."
Cố Bắc Thần nhướng mày và nói: "Tốt hơn hết là mẹ nên từ chối việc này đi. Con đã nhận được giấy chứng nhận kết hôn rồi, vì vậy mẹ đừng có làm loạn lên nữa, có được không?"
“Loảng xoảng” Từ Phượng Chi đập vào mặt bàn: “Con...”
Cố Bắc Thần xoay người và vịn vào khung cửa: "Con và Noãn Noãn nên chuyển ra ngoài sống thì tốt hơn!"
Ở dưới lầu, An Noãn Noãn cầm hộp quà trên tay cho tới bây giờ không ai dám nhận, cô xấu hổ đứng ở cửa, mặt đỏ bừng.
Cố Bắc Thần nhíu mày nói với người hầu: "Thay mẹ tôi nhận quà của thiếu phu nhân đi."
Nhìn thấy An Noãn Noãn ngốc nghếch ở đó, Cố Bắc Thần vỗ vỗ đỉnh đầu của cô: "Hay là lên lầu nghỉ ngơi một lát? Chờ mọi người trở về đầy đủ rồi dùng bữa, sau đó sẽ trở về nhà của chúng ta."
An Noãn Noãn hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng gật đầu: "Cái đó, hay là anh cứ sống ở đây trước đi. Sẽ có người chăm sóc anh, tôi còn phải đi làm. Không thể chăm sóc anh được..."
Ông chú, quả nhiên là có khoảng cách thế hệ
Cố Bắc Thần tạm thời đưa An Noãn Noãn trở về nhà, cho nên trong nhà lúc này chỉ có hai người hầu và Từ Phượng Chi, bầu không khí lúc này có chút căng thẳng, An Noãn Noãn đứng ngồi không yên.
Từ Phượng Chi ngây ngốc ở trong phòng mình không ra ngoài, nên Cố Bắc Thần đành phải đưa An Noãn Noãn lên phòng anh nghỉ ngơi.
Phòng ngủ, phòng làm việc và phòng tập thể dục của Cố Bắc Thần đều ở trên tầng ba, dù sao thì bình thường anh cũng rất ít về nhà, cho nên liền để anh ở trên tầng cao nhất.
Cửa phòng vừa mở, Cố Bắc Thần liền mở tủ lấy ra một đôi dép màu tím nhạt, đặt xuống đất, tay xoa đầu An Noãn Noãn: "Cho em, mang thử xem có vừa không."
An Noãn Noãn nhanh chóng mang dép vào, thấp giọng nói: "Cảm ơn!" Nói xong liền nghiêng đầu nhìn Cố Bắc Thần: "Tôi có thể tham quan không?"
Cố Bắc Thần: "Cứ tự nhiên."
Căn phòng này rõ ràng đã được quét dọn rất tỉ mỉ, đặc biệt là trên những cây hoa còn động vài giọt nước.
Cô cong môi nhìn Cố Bắc Thần: "Những cây hoa này hẳn là mẹ anh vừa kêu người tưới nước đi, anh xem phía trên còn nhỏ nước kìa."
Thật ra từ lần trước khi anh trở về, căn phòng này mỗi ngày đều có người quét dọn, còn đám cây hoa này đoán chừng là sau lần gặp chuyện không may, cho nên mẹ đã sắp xếp, nghĩ đến khi anh xuất viện cũng thoải mái dễ chịu hơn một chút.
"Đúng vậy, cho nên anh nói rồi, mẹ chỉ tức giận vài ngày, qua một thời gian ngắn thì liền hết thôi." Đôi khi Cố Bắc Thần cảm thấy, lời nói dối có ý tốt cũng không tệ, tựa như vì An Noãn Noãn mà nói như vậy.
An Noãn Noãn nhìn phòng làm việc của anh, lại nhìn phòng tập thể dục của anh một chút, dựa vào khung cửa: "Một mình anh mà phòng làm việc và phòng tập thể dục đều lớn như vậy, đúng là một nhà giàu điển hình nha."
Cố Bắc Thần khẽ nhướn mày: "Chỗ này rộng, cũng rảnh rỗi nên làm phòng tập thể dục và phòng làm việc lớn một chút." Nói xong, anh bắt đầu rót nước.
An Noãn Noãn nhanh chóng đi qua cầm lấy bình nước: "Quân trưởng, ngài ngồi yên đừng nhúc nhích, trên chân ngài còn có vết thương."
Cố Bắc Thần vỗ nhẹ vào đầu An Noãn Noãn: "Lúc này thái độ của em đột nhiên thay đổi, anh cảm thấy là em có chuyện nói với anh, đúng không?"
An Noãn Noãn nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, chớp mắt vài cái nhìn anh: "Quân trưởng anh có cần phải thông minh như vậy hay không?"
An Noãn Noãn chợt cảm thấy mình trước mặt Cố Bắc Thần liên là một người rất dễ nhìn thấu.
Cố Bắc Thần nhếch khoé môi nở một nụ cười thản nhiên, nhìn cô: "Nói đi, chuyện gì?"
An Noãn Noãn cắn môi dưới: "Tôi... tôi tạm thời thất nghiệp rồi, chắc phải đi kiếm việc làm, cho nên, hôm nay khi ăn cùng người nhà anh cơm nước xong xuôi thì anh cứ ở đây trước, tôi vẫn ở chỗ cũ thì tốt hơn, đi ra ngoài vẫn thuận tiện hơn."
Thật ra, trong ngày đăng kí kết hôn anh đã tra vô cùng rõ ràng các mối quan hệ của An Noãn Noãn, kể cả chuyện cô bị Lục Tĩnh Vũ ép từ chức, anh cũng rõ như lòng bàn tay, sở dĩ không nói cho cô, là vì lo lắng lòng tự trọng của cô gái nào đó sẽ bị tổn thương.
Cố Bắc Thần cố ý xoa huyệt thái dương, giọng nói nặng nề: "Như vậy sao được, nếu đã kết hôn thì phải ở cùng một chỗ, Về sau liền để chị Dương đi theo chúng ta, trong nhà không yêu cầu em làm cái gì."
"A, vậy có ổn không?"
Cố Bắc Thần bị phản ứng của cô làm cho bật cười nhẹ giọng nói: "Làm sao lại không tốt? Nếu như em cảm thấy trong nhà sẽ có người quấy rầy thế giới riêng của hai chúng ta, vậy cứ để cho chị Dương mỗi ngày làm xong việc thì liền về nhà, nhà chị ấy ở ngay trong thành phố, không cần ở lại, đoán chừng chị ấy cũng cam tâm tình nguyện."
"Ối." An Noãn Noãn nhìn anh bằng nửa con mắt, đúng là không thể đàng hoàng nói chuyện được mà, quả nhiên là cấp bậc cha chú, sao khoảng cách thế hệ lại lớn đến như vậy chứ?
"Tôi không có ý đó..." An Noãn Noãn giải thích.
"Được rồi, cứ quyết định như vậy đi, để cho chị Dương đi qua làm việc, không cần ở lại."