"..."Cao Kiện không nói gì chỉ đành biết điều ngậm miệng lại ăn cơm, trong lòng mắng Cố Bắc Thần là đồ chó má.
Cố Bắc Thần và những người khác lại phải tức tốc trở lại bệnh viện quân khu ở Hải Thành để tiếp tục nằm viện, đây có phải là anh đã vi phạm nội quy sao?
An Noãn Noãn thầm nghĩ mình may mắn, cuối tuần này cô sẽ ở lại đây với bà ngoại hai ngày, Cố Bắc Thần không nói gì, nhưng bà ngoại cười và nói: "Bà vẫn còn khỏe lắm, không cần chăm sóc bà đâu,có chị Quyên ở đây chăm sóc bà rồi. Con cứ, cứ ... đi với chú Cố của con đi”….Sau khi bà ngoại nói ba chữ chú Cố, bà cảm thấy có gì đó không đúng, nên nhanh chóng chuyển thành: “Đi về cùng Bắc Thần và chăm sóc cho cậy ấy thật tốt!"
Bà Ngoại vô tình nói ra hai chữ Chú Cố, Vương Tranh cố gắng quay lưng lại cười trộm, nhưng Cao Kiện lại không quan tâm đến cảm xúc của Cố Bắc Thần “Haha” cười thành tiếng.
Để làm giảm bớt sự ngượng ngùng của Cố Bắc Thần, An Noãn Noãn cười hỏi: "Tôi chỉ làm mấy món đơn giản như ngày thường thôi, không biết hai người ăn có quen không?"
Vương Tranh nhanh chóng nhập vai và mỉm cười hihi: “Tài nghệ nấu ăn của chị rất tuyệt, thức ăn thực sự rất ngon ..."
Cao Kiện cười nói: "Ồ! Tiểu mỹ nhân nấu bữa ăn rất ngon đấy. Hôm nay hai chúng ta lại được hưởng ké phúc lợi của quân trưởng Cố Bắc Thần rồi." Trong khi nói chuyện,Cao Kiện nhìn Cố Bắc Thần và nói đầy ẩn ý: "Sau này, quân trưởng Cố có lộc ăn rồi."
Sáng hôm sau, khi Cố Bối Bối đem cơm đến cửa phòng bệnh của Cố Bắc Thần, nhưng cô đã bị chặn lại bởi hai người bảo vệ.
Cố Bối Bối nâng hộp cơm trong tay lên: "Anh chàng đẹp trai, tôi đến đây để giao súp gà cho anh trai tôi. Tôi là em gái của quân trưởng Cố Bắc Thần của anh, tên là Cố Bối Bối đấy!" Chỉ có mấy hộp cơm, lần nào cũng không nhận ra cố ấy.
Anh lính cảnh vệ đỏ mặt, nhe hàm răng rắng gãi gãi đầu: "Tiểu thư, làm sao bây giờ, quân trưởng Cố của chúng tôi bây giờ, đang bận..."
Cố Bối Bối nhướn cổ nhìn vào trong và hét lớn: "Quân trưởng Cố của anh đang làm cái quái gì vậy, anh nói lắp à?"
Lính cảnh vệ cố gắng nuốt nước miếng: "Quân trưởng Cố đang cùng chị dâu ….."
Cố Bối Bối tức giận đẩy người lính bảo vệ ra: “Tránh ra.” Chẳng lẽ hai người bọn họ còn đang còn lăn lộn trên giường sao?
Cô gái đột nhiên xông vào
Lúc này An Noãn Noãn đang dán sát vào người đàn ông nào đó, vốn dĩ An Noãn Noãn sẽ đỡ Cố Bắc Thần vào trong phòng tắm để rửa mặt thôi, nhưng Cố Bắc Thần nói mấy ngày nay anh không tắm, người sắp bị mốc nên An Noãn Noãn phải tắm rửa cho anh, An Noãn Noãn làm sao làm việc như thế, cuối cùng sau khi hai người thảo luận xong, kết quả là An Noãn Noãn dùng nước nóng lau người cho nhà đại thiếu gia nhà họ Cố trước.
Lúc này, cơ thể của Cố Bắc Thần đã gần được lau sạch, nút thắt trên áo bệnh nhận chưa được buộc lại làm lộ phần ngực, còn An Noãn Noãn đang cúi xuống và lau hai chân dài của Cố Bắc Thần, đôi mắt của cô lại không được nhìn lung tung cho nên cô rất cẳng thẳng, trán và mũi lấm tấm mồ hôi, hai má ửng đỏ như hai quả đào chín, sự xâm nhập đột ngột của Cố Bối Bối khiến An Noãn Noãn suýt nữa thì lảo đảo ngồi vào trong chậu nước bên cạnh.
Cố Bối Bối biết lúc này ánh mắt của người nào đó như đang muốn giết mình, vì vậy cô ấy rất tự nhiên xem nhẹ sự tồn tại của Cố Bắc Thần, nhìn An Noãn Noãn đang lúng túng: "Này! Chị là chị dâu của tôi đúng không? Tôi là Cố Bối Bối, em gái của chồng chị, là em chồng của chị đấy."
An Noãn Noãn hơi choáng váng trước sự dễ thương của Cố Bối Bối, ánh mắt của cô gái trước mặt lại toát ra vẻ không dễ bắt nạt, trông có chút giống với Cố Bắc Thần, sáng sớm đã dám xông vào phòng quân trưởng. Đó phải là người rất thân cận với Cố Bắc Thần!
Lúc này An Noãn Noãn xúc động có ý nghĩ muốn đâm đầu vào tường, nhưng cô vẫn đỏ mặt và gật đầu với Cố Bối Bối và nói: "Xin chào!"
Cố Bối Bối vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Bắc Thần, nhẹ nhàng đặt hộp cơm lên bàn cạnh giường sau đó dùng tay vỗ vỗ vào mắt cá chân trái đang phải bó bột của Cố Bắc Thần. An Noãn Noãn sợ đến mức nuốt nước bọt: "A, chân anh ấy đang bị thương ……"
Cố Bối Bối lè lưỡi tinh nghịch, chụp vài tấm ảnh ở chỗ Cố Bắc Thần đang đắp thạch cao. "Nhìn chị dâu đang đau lòng kìa, chân của anh trai em rất tốt, loại vết thương nhỏ thế này đối anh như một nụ hôn nhỏ thôi, phải không anh trai!"
Trán của Cố Bắc Thần đã sớm hiện lên đầy vạch đen, lạnh lùng nhìn Cố Bối Bối đang chơi trêu đùa trước mặt mình, giọng nói trầm thấp vô cùng ẩn nhẫn: “Càn quấy.” Anh nói một câu: “Cố Bối Bối, cho em một phút để biến mất khỏi đây"
Cố Bối Bối tặc lưỡi, khoanh tay sau lưng, nhìn về phía Cố Bắc Thần với đôi lông mày thanh tú, hoàn toàn khác với khi nãy nói chuyện với An Noãn Noãn: “Quân trưởng Cố, lẽ nào anh không hỏi em tại sao lại phải hy sinh cơ hội ngủ nướng để sáng sớm đã chạy đến đây với mục đích gì sao?"
Cố Bắc Thần nhướn mày, còn Cố Bối Bối liếc nhìn An Noãn Noãn, người đang sắp xếp quần áo cho Cố Bắc Thần, hai anh em dùng ánh mắt giao tiếp với nhau đầy ẩn ý.
Cố Bắc Thần trầm giọng nói: "Nói đi, chị dâu của em cũng là người trong nhà."
An Noãn Noãn đem chăn bông cho Cố Bắc Thần: "Tôi đi ra ngoài trước, hai người nói chuyện đi."
Khi xoay người, Cố Bắc Thần nắm cổ tay cô lại: "Không sao, cứ ở đây nghe đi."
Cố Bối Bối cau mày nhìn nụ cười kỳ lạ và mơ hồ trên mặt của Cố Bắc Thần: "Vậy thì em sẽ nói nha!"
Ngay khi Cố Bối Bối đảo mắt, Cố Bắc Thần biết rằng suy đoán của anh hôm nay là sai, nhưng cũng đành cho cô ấy nói.
Cố Bối Bối ho nhẹ và nói với giọng điệu của ông nội: "Em đại diện cho ông nội và bà nội đến đây để thăm chị dâu!" Cố Bối Bối quả nhiên rất thông minh, vẫn không nói ra trọng điểm, không nói ra ở trước mặt An Noãn Noãn, mà là nhìn về phía Cố Bắc Thần ánh mắt cười rạng rỡ, khoa tay múa chân làm động tác ra hiệu: "Em đã nói xong, anh trai, đừng quên những gì đã hứa với em nha!"
Cố Bắc Thần gật đầu: "Không đâu. Em cứ yên tâm mà trở về báo cáo với ông nội và bà nội"
Tôi là chồng của Noãn Noãn
Sau khi nhận được điện thoại thông báo của lãnh đạo, Vương Tranh đến báo tin rằng: Buổi trưa Thủ trưởng của quân khu sẽ đến thăm Cố Bắc Thần, buổi chiều sẽ có một số chiến hữu và người nhà sẽ đến thăm.
Mặc dù lần này Cố Bắc Thần không bị thương nặng, nhưng trong mắt người lãnh đạo, đó là một sự cố lớn.
Sau khi giúp Cố Bắc Thần dùng bữa sáng do Cố Bối Bối đem đến xong, với An Noãn Noãn liền nói: “Hay là tôi đi dọn dẹp nhà cửa một chút.” Thực ra, cô ấy chỉ muốn tránh gặp lãnh đạo các chiến hữu của Cố Bắc Thần.
Cố Bắc Thần không hiểu suy nghĩ của An Noãn Noãn liền nhướng mày: "Sau khi em rời đi, ai sẽ chăm sóc tôi?"
Ơ!
"Không phải là có y tá và mấy anh lính bảo vệ của anh sao!"
Cố Bắc Thần nhướng mày: "Ý em là việc vệ sinh cá nhân của tôi cũng do y tá đảm nhiệm?"
An Noãn Noãn mặt đỏ lên, lén lút trừng mắt nhìn: "Anh, lúc trước anh bị thương ..." Nửa câu sau của cô chưa kịp nói ra đành phải nuốt ngược trở lại khi nhìn thấy nụ cười xấu xa của Cố Bắc Thần.
Lúc này, điện thoại di động của An Noãn Noãn vang lên, vừa nhìn đến dãy số liền cau mày, An Noãn Noãn trực tiếp cúp máy.
Cố Bắc Thần nhìn vẻ mặt khó chịu của cô liền nói: "Sao em không nghe điện thoại?"
An Noãn Noãn mím môi dưới: "Họ gọi nhầm số."
An Noãn Noãn không nói gì, lại có cuộc gọi đến, cô chỉ vào phòng tắm, sau đó đi nghe điện thoại.
“Lục Tĩnh Vũ, rốt cuộc anh muốn cái quái gì?” An Noãn Noãn giận dữ hét lên, tuy rằng tên cặn bã đã bị cô cho vào danh sách đen, nhưng Lục Tĩnh Vũ vẫn có số khác nữa, cô vẫn còn nhớ rõ.
Lúc này, Lục Tĩnh Vũ đang đứng ở cửa nhà thuê của An Noãn Noãn, nhíu mày: "Mở cửa."
An Noãn Noãn hít sâu một hơi, kìm nén tức giận: “Anh đang ở đâu?” Trong lòng cô đang có một dự cảm xấu ập đến.
Lục Tĩnh Vũ đá vào khóa cửa chống trộm của phòng An Noãn Noãn: "Tôi đang ở trước cửa nhà cô, lẽ nào cô thật sự không có ở nhà sao?"
An Noãn Noãn nghe thấy tiếng đạp cửa ở đầu bên kia điện thoại, lông mi cô run lên: "Lục Tĩnh Vũ , anh điên rồi sao? Mới sáng sớm đứng ở cửa nhà tôi làm loạn lớn như vậy. Anh có tin là tôi sẽ gọi cảnh sát không."
Lục Tĩnh Vũ: "Nói cho tôi biết, cô đang ở đâu?"
An Noãn Noãn nóng nảy muốn đập tường, anh ta là muốn giết người hay sao, cô cắn môi dưới: "Lục Tổng, chúng ta hiện tại không liên quan gì đến nhau, tôi việc gì phải quan tâm đến anh chứ?"