Thật ra nghĩ kỹ lại, kể từ khi quen biết Cố Thừa Viêm, anh đã giúp đỡ cô hai lần. Còn hai món ăn kia, phần nhiều là do khẩu vị không hợp mà thôi.
Còn về chuyện hình xăm rồi đánh nhau, đó chỉ là tin đồn, cô lại chưa tận mắt nhìn thấy, lẽ ra không nên đối xử với anh như thế, nói không chừng là anh…
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Cô nhập tâm quá sâu, bỏ qua cả cuộc tranh chấp cách đó không xa, đến khi
Choang
Tiếng thuỷ tinh vỡ vang lên chói tai, Tần Ấu Âm bị doạ đến run rẩy.
Nghe có vẻ là rất gần, thậm chí là ngay kế bên.
Cô bất giác dừng chân, cứng nhắc quay đầu, phát hiện bản thân đang đứng ở lối vào của một con hẻm vừa dài vừa hẹp.
Đúng lúc này, mây đen kéo đến, tiết trời âm ụ
Bên trong con ngõ cách cô chưa đầy mười mét, có một bóng dáng cao gầy quay lưng về phía cô, đối diện có ít nhất bốn năm người đàn ông cao to, tay cầm chai bia đã vỡ, hung hăng mắng chửi.
“Mày cmn là cái loại rác rưởi kéo chân đội tuyển tỉnh, bớt giả bộ ông đây là lão đại cho tao nhờ Thật sự nghĩ mình là cái gì thế hả tên tàn phế?”
“Chỉ bằng cái chân này mà còn mơ mộng hão huyền vào đội tuyển quốc gia? Ông đây hôm nay sẽ làm nó gẫy thêm lần nữa ”
…
Mà người bị mắng, tay không vũ khí, một lời chẳng thèm nói, dứt khoát bước lên phía trước túm lấy cổ áo tên vừa nói, đập đầu hắn vào tường không thương tiếc.
Thân thể va chạm vào xi măng, phát ra âm thanh đau nhức nhối.
Những người khác hung hăng trừng mắt, lao về phía anh.
Sắc mặt Tần Ấu Âm trắng bệch không còn một giọt máu, chân mềm nhũn không nhấc lên nổi, hai tay ôm chặt điện thoại. Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên, quá muộn để cô tắt máy rời sự chú ý.
Ánh mắt của tất cả mọi người trong con ngõ đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Thấy thân ảnh cao gầy của người nọ quay đầu, khoé môi Tần Ấu Âm giật giật “Cố… Cố Thừa Viêm…”
Cố Thừa Viêm đứng trong vòng vây bất ngờ nheo mắt lại, hừ nhẹ một tiếng.
Anh lập tức xoay người, đá thẳng vào đầu gối của tên đứng gần nhất, dùng hai tay đẩy hai tên bên cạnh ra, chiếc mũ lưỡi trai theo chiều gió mà bay sang ngang, vành mũ xoẹt qua khuôn mặt đầy dầu của tên cuối cùng.
Tận dụng khoảng trống mà chiến thắng, anh nhanh chóng cởi áo khoác trên người, ném về phía Tần Ấu Âm.
Tần Ấu Âm căn bản không kịp nhận lấy, chiếc áo vẫn còn nhiệt độ cơ thể của anh, đan xen với mùi hương sạch sẽ riêng biệt, phủ lên đỉnh đầu của cô.
Cảnh tượng hung bạo trước mắt hoàn toàn bị che mất, chỉ có thể nhìn thấy những bóng đen mờ ảo và hỗn loạn qua lớp vải mỏng.
Âm thanh bên tai kịch liệt vang lên.
Mọi giác quan đều bị trì hoãn.
Vượt qua mọi tạp âm, giọng nói của Cố Thừa Viêm vang lên, thâm trầm truyền tới tai cô.
“Đừng sợ, rất nhanh thôi.”
From An An
Chị bé nghĩ nhiều quá chị bé ơi, nền nhà có mà dám ghi thù lớn tiếng với chị = Add cái Wechat thôi mà còn tính lên tính xuống phiền não không vui, bị chị trốn tránh chắc nền nhà khóc mất =
Đỉnh đầu Tần Ấu Âm phủ áo khoác, bất động đứng nép bên cạnh tường.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Lúc sau cô ổn định tâm trạng, cầm điện thoại mở màn hình. Ngón tay hơi run ấn hai số 11, đến số 0 thì động tác chợt cứng đờ, bên ngoài cũng yên ắng trở lại.
Từng bước chân vội vã biến mất dần, sau đó, một bóng đen mang theo khí thế bức người tiến lại gần cô, luồng nóng và cảm giác nguy hiểm đó bao trùm cô từ đầu não xuống tận gót chân.
Tần Ấu Âm nín thở.
Nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm.
Đây không đơn thuần chỉ là giật tóc bạt tai như đám nữ sinh năm đó, mà là một nhóm người đánh nhau đến máu chảy thành dòng.
Huống hồ, Cố Thừa Viêm lại chỉ có một mình…