Tia sáng đột nhiên kéo đến trước mắt Tần Ấu Âm, áo khoác bị lấy đi, cô thấp giọng nức nở.
Cố Thừa Viêm thản nhiên vắt áo khoác lên vai, hơi khom người xuống nhìn cô, thanh âm khàn khàn “Xong rồi, rất nhanh phải không?”
Anh còn có tâm trạng để trêu chọc cô “Đừng khóc, anh đuổi hết đám quỷ đó đi rồi.”
Tần Ấu Âm không khỏi run lên.
Cái ngữ khí kiêu ngạo lại là thế nào chứ
Hơn nữa…
Ngoại trừ đổ mồ hôi, trên người anh không có bất kỳ vết thương nào. Khoé môi hơi cong lên, giống như chỉ là chạy bộ một vòng vào buổi sáng mà thôi.
Nói người khác là quỷ, vậy người đơn độc chấp cả đám quỷ như anh, không phải là đáng sợ hơn sao?
Tại cô.
Đều là tại cô vừa rồi còn hiểu lầm anh, nghĩ rằng anh sẽ bị đánh trúng…
Hiện tại tận mắt chứng kiến, anh căn bản còn tàn nhẫn hơn lời đồn.
Tần Ấu Âm rất muốn chạy trốn, nhưng không cách nào khống chế được cơ thể, toàn thân cứng nhắc đến đau đớn, lồng ngực ngột ngạt, đến xoay bước chân cũng khó.
Cố Thừa Viêm đứng cách nửa cánh tay, rủ mắt nhìn cô.
Sắc mặt cô gái nhỏ tái nhợt, chóp mũi đỏ ửng, đôi mắt to gợn sóng, hàng mi mảnh mai ướt đẫm từng sợi. Thật đáng yêu, mà cũng thật đáng thương.
Trái tim Cố Thừa Viêm giống như bị một sợi lông vũ xoẹt qua, anh không nhịn được mà đưa tay lên, xoa mái tóc mềm mại rối tung của cô “Tần Ấu Âm, sao em lại nhát gan thế này?”
Tần Ấu Âm hơi mở miệng, không nói nên lời.
Sấm sét bắt đầu đánh ngang trên đỉnh đầu, gió lớn mây đen kéo đến.
Cố Thừa Viêm thấp giọng “Không thể ở đây nữa, em thử xem có tự đi được không.”
Tần Ấu Âm thật sự cử động không nổi, giãy dụa một hồi mới tiến được nửa bước.
Đúng lúc đang định mở miệng, những hạt mưa nặng hạt rơi xuống, làm ướt tóc mái, đọng lại trên trang phục, dần dần thấm đẫm lộ đường viền tròn trịa của nội y.
Con ngươi Cố Thừa Viêm đen hun hút, rời tầm mắt “Không có cách nào khác, em chịu đựng một chút.”
Lời vừa dứt, anh lấy áo khoác trên vai xuống choàng lên người đối diện, lấy chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu cô, cúi xuống ôm cô gái nhỏ bế lên.
Hai chân Tần Ấu Âm rời khỏi mặt đất, đầu óc choáng váng quay cuồng, nói không ra hơi.
Cô được Cố Thừa Viêm bế trong tay như một đứa trẻ, thân trên tựa vào vai anh.
Chân anh rất dài, sải rộng từng bước, mỗi một bước đi đều khiến lồng ngực cô mềm nhũn…
Tay chỉ có thể bóp mạnh vào vai anh.
Đột nhiên xuất hiện một sự động chạm giữa hai người, Cố Thừa Viêm sững người, nhưng mưa càng lúc càng to, mũ của Tần Ấu Âm đã ướt sũng, vệt nước lăn dài trên gò má, thoáng qua tựa như nước mắt.
Anh nghiến răng, cố điều chỉnh lại trạng thái của bản thân. Muốn điều chỉnh lại tư thế, nhưng thật sự không có thời gian để nghĩ về nó, đành tăng tốc chạy.
Đợi đến lúc cuối cùng anh cũng buông cô xuống, hàng phòng ngự và cảm xúc của Tần Ấu Âm hoàn toàn sụp đổ. Khuôn mặt ướt nước mắt, hoàn toàn không để tâm đến cái gọi là sợ hãi nữa, hận không thể cầm dao xử lý tên quỷ Cố Thừa Viêm này.
“Viêm ca, tình huống gì đây? Anh làm gì em gái nhỏ này rồi?”
Cố Thừa Viêm không nghe không đáp.
Anh ngồi xổm xuống nhìn Tần Ấu Âm tóc tai rũ rượi đang ngồi trên ghế, thấy cô ho khan dữ dội rồi cầm chai nước uống.
Ngọn lửa hung hăng trong anh giống như bị một cơn sóng đánh qua, toàn bộ đều bị đôi mắt phiếm hồng của cô xua đi tiêu tan.
“Viêm ca, anh đừng bắt nạt người ta nữa? Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn này xem, thật khiến người ta đau lòng ”
Cố Thừa Viêm nghe câu này không thuận tai, cầm cái gối ném qua “Cậu cmn im mồm vào ”
Tần Ấu Âm vừa ho khan vừa dụi mắt.
Nhìn xem, đại ma đầu lại thế nữa rồi, vừa mở miệng đã chửi người.