Ngữ khí Tần Vũ lạnh lùng “Khóc sao? Ở trường có người nào bắt nạt con?”
“Không có, con…” cô cắn môi giải thích, “Là học viện muốn con tham gia biểu diễn đêm tiệc mừng tân sinh viên…”
Tần Vũ không nhịn được, bật cười “Đây không phải là chuyện tốt sao? Điều này có nghĩa là con gái của ba rất xuất sắc, không cần quá căng thẳng. Lúc đó con biểu diễn, ba sẽ đến xem, tăng thêm dũng khí cho con. Sau đó, ba con mình ra ngoài ăn lẩụ”
Tần Ấu Âm nhanh chóng ngồi bật dậy, nhỏ giọng xác nhận “Thật sao?”
“Ba hứa.”
Cúp điện thoại, mây đen trên đầu Tần Ấu Âm đều đã được xua tan. Cô mở mắt nhìn trần nhà trắng tinh một hồi lâu, dần dần nảy sinh chút dũng khí muốn thử thách bản thân.
Nếu như ba ở đó, cô không có gì phải sợ hãi cả.
Hơn một năm không gặp, cô muốn ba thấy được sự tiến bộ của mình.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Đúng lúc, tin nhắn Wechat của Từ Nhiễm gửi đến “Tần sư muội, anh vừa nhận được tiền học bổng rồi, cần thuê phục trang hay là đạo cụ đều không thành vấn đề. Em độc tấu đàn tì bà phải không?”
Tần Ấu Âm trả lời “Vâng.”
Từ Nhiễm “Được, vậy anh chuyển cho em chút tiền trước, gần trường có một cửa hàng bán đạo cụ, ngày mai em qua đó chọn thử xem.”
Tần Ấu Âm ghi lại địa chỉ, nhưng lại hơi hoài nghi về tên của cửa hàng này.
Nhạc cụ hạt cao lương?
Thế nào không giống nơi thật sự mua bán các loại nhạc cụ nhỉ…
Tần Ấu Âm lo lắng tắt màn hình, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Cô thay đồ ngủ, treo chiếc váy đã mặc sang một bên, lúc xếp chồng lên nhau, đầu ngón tay vô tình chạm đến một vật cứng nằm ở nơi góc túi.
Lấy ra xem, là… giấy note?
Kí túc tắt đèn theo đúng giờ.
Trong bóng tối, phía giường của Sở Hân đột nhiên phát ra một tiếng đập điẹn thoại vào tường rất mạnh.
Tề Tinh Tinh kinh ngạc hỏi “Sao thế?”
Sở Hân tức giận thở hổn hển “Là ai tung tin đồn Cố Thừa Viêm có đối tượng? Còn nói, chiều nay anh ấy tự đưa cô gái đó vào ký túc xá của chúng ta ”
Tần Ấu Âm lặng lẽ cuộn người trong chăn.
Mượn ánh sáng của điện thoại, cô định ném mẩu giấy note xuống dưới thùng rác, khi nghiêng người chuẩn bị vứt đi thì vô tình phát hiện đằng sau hình như có một dòng chữ.
Không đúng, chữ đều viết ở trong, mặt sau sao lại có?
Cô do dự một lục, cuối cùng trốn trong chăn, âm thầm mở ra xem.
Mặt trước là dòng chữ mà cô đã đọc trong nhà hàng, còn mặt sau
Một chuỗi con số, hiển nhiên là ID Wechat, bên cạnh còn có hai chữ.
“Add anh.”
Đêm qua trời mưa rất to, nhiệt độ giảm mạnh.
Nhạc cụ hạt cao lương, mỗi ngày đều mở cửa vào lúc mười giờ sáng.
Chín giờ năm mươi phút, Tần Ấu Âm mở bản đồ tìm đường đi, hít sâu một hơi, xuất phát.
Bản đồ nói, từ cổng Bắc của Đại Y đến địa điểm đó, đi bộ chỉ mất chừng mười phút.
Nhưng đi theo bản đồ một hồi, Tần Ấu Âm lại phát hiện có gì đó không đúng.
Hoàn cảnh xung quanh cổng Bắc tương đối vắng vẻ, nhiều ngõ hẻm nhỏ, bản đồ định vị không chính xác lại liên tục nhảy định vị, rõ ràng là cô đã đi theo lộ trình, thế nào lại bị dẫn vào ngõ cụt.
Tần Ấu Âm nhìn sắc trời u ám, sợ rằng sắp mưa, không dám chậm trễ thêm nữa mà vội vàng chuyển hướng đi.
Tay có chút lạnh, cô đút tay vào túi áo khoác, chạm đến mẩu giấy note kia.
Đêm qua đặt dưới gối, vốn dĩ sáng nay muốn lúc ra ngoài kí túc thì vứt đi, kết quả quên mất…
Tần Ấu Âm giẫm phải một vũng nước, thở dài một hơi.
Mặc dù không rõ vì sao Cố Thừa Viêm muốn add Wechat cô, nhưng ít nhất điều đó cho thấy, anh hẳn là không có gì bất mãn với cô, cũng không phải cố tình gọi đồ ăn trêu chọc cô.