⬅ Trước Tiếp ➡
Trông vậy mà lại giống như cô, đều học Trung Y.
Từ Nhiễm chu đáo để cô ngồi ở hàng ghế đầu, vị trí có thể nhìn rất rõ bục giảng.
Tần Ấu Âm thả lỏng người, ngồi ngay ngắn tại chỗ.
Sau khi mọi người đã đến đủ, phó trưởng khoa Trung Y phụ trách quản lý sinh viên năm nhất đứng lên bục phát biểu, mở màn giới thiệu một vài mục, tiếp đó mới đi vào vấn đề chính.
“Mọi người đã đều biết, vì vài lý do về địa điểm mà khoá huấn luyện quân sự của tân sinh viên sẽ bị hoãn lại đến học kỳ một năm hai.” Phó trưởng khoa nói, “Tuần sau chính thức bước vào năm học mới, mọi người vẫn còn ba ngày nghỉ phép ngắn ngủi. Nhưng ba ngày ngày không phải là thời gian rảnh rỗi, tối chủ nhật, sẽ có một bữa tiệc do các học viện kết hợp, yêu cầu tân sinh viên của mỗi học viện phải biểu diễn ít nhất hai tiết mục.”
Phó trưởng khoa quét mắt nhìn hội trường một lượt, khẽ cười “Các em, có người nào chủ động báo danh hay không?”
Bên dưới xì xào, có người giơ tay “Thầy ơi vì sao đã tổ chức tiệc cho tân sinh viên, lại còn yêu cầu tân sinh viên biểu diễn vậy ạ?”
Biểu tình của phó trưởng khoa cay đắng “Sinh viên ngành Y có mấy người là có tế bào nghệ thuật trong người? Mấy đàn anh đàn chị của các em đã tàn phá danh tiếng chúng ta không ít rồi, hiện tại chỉ còn cách trông đợi vào các em, đây là thông lệ của nhà trường.”
“Thầy đã nói rồi đấy nhé, học viện Trung Y của chúng ta tuyển sinh không dễ dàng, mọi người luôn người cười người chê, việc này không thể kéo dài được nữa.” Ông gõ lên bàn, “Nhất định phải có hai tiết mục để giữ chân khán giả ”
Trông thấy phó trưởng khoa giống như đang đảo mắt tìm kiếm mục tiêu, Tần Ấu Âm vội vàng cúi đầụ
“Người nào cũng cúi gằm mặt, đây là chuyện tốt để toàn thể chúng ta hoà nhập mà.” Phó trưởng khoa ra hiệu cho Từ Nhiễm, “Tiểu Từ, năm nay tân sinh viên đều báo cáo tình hình cá nhân hết rồi phải không? Em đề xuất xem, có người nào phù hợp?”
Ngón tay Tần Ấu Âm siết chặt.
Trước ngày báo danh nửa tháng, bên học viện có liên lạc với người nhà của sinh viên, ngoài trừ thông báo hoãn học quân sự, còn yêu cầu nộp thêm chứng chỉ và giải thưởng về sở trường cá nhân.
Dì nhỏ lúc đó, đã điền giải nhất của cô trong cuộc thi nhạc cụ dành cho thanh thiếu niên, hơn nữa là nộp xong rồi mới nói chuyện này cho cô…
Quả nhiên, sau khi đọc xong sáu cái tên, cuối cùng cũng tới lượt cô “Còn có cả Tần Ấu Âm, bảy bạn học này ở lại một chút.”
Tần Ấu Âm như bị sét đánh bên tai.
Khiến cô suy sụp nhất chính là, trong bảy người này, chỉ có cô là nữ sinh.
Phó trưởng khoa nhìn cô đầy hài lòng “Cô bé này thật xinh đẹp, lại là người từ vùng sông nước Giang Nam tới đây, còn có rất nhiều tài nghệ, năm nay khoa chúng ta nhất định sẽ rất hot ”
Ông đơn giản giao cho Từ Nhiễm “Chọn cô bé, sáu người còn lại, em tự quyết định.”
Tần Ấu Âm đầu óc vang dội “Trưởng… Trưởng khoa…”
Phó trưởng khoa vỗ vỗ vai cô, không có ý thay đổi quyết định “Bộ mặt của học viện chúng ta đều dựa vào em, để xem còn ai dám cười nhạo Trung Y chỉ có các lão thanh niên chứ ”
Đêm đó, Tần Ấu Âm không tài nào ngủ nổi, nằm trên giường mà tuyệt vọng muốn khóc.
Hội trường hàng nghìn sinh viên, vô số cặp mắt dõi theo cô…
Cô kéo chăn che đầu, cuộn tròn lại như một quả bóng nhỏ. Điện thoại đặt bên gối chợt rung lên, một lúc sau cô mới đấu tranh chui ra ngoài. Vừa nhấc máy, đôi mắt to tròn liền sáng lên.
“Âm Âm, ngủ rồi sao? Xin lỗi con, ba vừa bận việc xong, vụ án lần này phức tạp ngoài ý muốn.”
Đầu dây bên kia, thanh âm khàn khàn của người đàn ông chứa đựng đầy mệt mỏi.
Khoé mắt Tần Ấu Âm xót xa, vùi đầu vào trong chăn bông “Ba, con chưa ngủ…”
⬅ Trước Tiếp ➡