⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong, như giẫm phải đuôi của mèo, hoảng sợ cắm đầu chạy ra ngoài cửa.
Cố Thừa Viêm chịu đả kích nặng nề.
Cô nói cái gì?
Hai cánh tay xăm kín kia, siêu, đẹp?
Cố Thừa Viêm không đuổi theo nữa, đứng tại chỗ bình tĩnh vài giây, sau đó trở về bàn của Tần Ấu Âm. Anh lớn lên ở Đông Bắc, đối với mùi vị đậm đà của món ăn nơi đây đã sớm quen thuộc, anh tách đôi đũa gắp thử hai món ăn mình đã gọi.
Đâu có bị gì, sảng khoái thế này cơ mà.
Anh lại liếc mắt nhìn sang ông chủ nhà hàng.
Cho nên.
Không phải chê đồ ăn không tốt, mà là chê anh?
Anh rốt cục làm sai chỗ nào chứ
Buổi chiều còn ngọt ngào tặng anh bánh kẹo để ăn, hai giờ sau, đãi ngộ với anh liền rơi xuống vách đá, thậm chí còn không bằng gã đàn ông đầu trọc này?
… Không hổ là tiểu móng giò.
Không có lương tâm, nói đổi liền đổi.
Bốn người trở về kí túc 316, ba người bạn cùng phòng ngành y học lâm sàng cùng rủ nhau đi họp, trước khi rời đi mới biết Tần Ấu Âm là người bên khoa Trung Y.
Sở Hân nhếch môi, âm lượng không cao “Vậy mà vẫn có người học Trung Y sao?”
Cô gái này dáng dấp xinh đẹp, cả người toàn dùng đồ hiệu, trên người lại có khí chất cao ngạo. Trình Gia và Tề Tinh Tinh theo bản năng không gây sự với cô ấy, vì thế đành khéo léo ngắt ngang “Âm Âm, bọn tớ đi trước nhé. Cậu không cần vội đâu, dù sao toà nhà của học viện Trung Y khá gần đây.”
Đợi bọn họ đi rồi, căn phòng khôi phục lại sự an tĩnh.
Tần Ấu Âm không cần cố chống đỡ nữa, lập tức làm theo biện pháp thường dùng, khom người thở dốc, nín thở một lúc, sau đó hít một hơi thật sâụ
Tuy nhiên, nhịp tim vẫn đập nhanh dữ dội.
Cô lại ho khan một cách mạnh mẽ, ho đến khi lồng ngực và cuống họng đau đớn, vẫn không đỡ là bao.
Trái tim đập thình thịch, tựa như không thuộc về cô. Bên trong cơ thể như đảo ngược, dây thần kinh cũng siết căng, cô như bị vắt kiệt sức lực, tầm nhìn phía trước trở nên mơ hồ, thứ sót lại bên tai là âm thanh xao động đầy phức tạp của nhịp tim.
Kể từ mùa hè năm cấp ba đó, sau khi cô bị đám nữ sinh bắt nạt trong trường…
Cô liền trở nên thế này.
Thể chất khó chịu, tâm lý bất ổn định, dễ sợ hãi, tất cả dều dẫn đến phản ứng tim đập nhanh theo nhiều mức độ khác nhaụ Nếu là trường hợp nặng thì toàn thân tê cứng, cần sự can thiệp của thuốc men để điều chỉnh lại trạng thái. Sáu tháng gần đây, cô cơ bản đã dừng thuốc, dựa vào bản thân mà kiên cường.
Hôm nay…
Ngày đầu tiên của cuộc sống mới vừa bắt đầu, cô không muốn nhận thua.
Bàn tay chạm vào hộp thuốc của Tần Ấu Âm thu về, cô đi vào phòng vệ sinh của kí túc, dùng bàn chải đánh răng ấn sâu vào gốc lưỡi, ép bản thân nôn ra.
Sau khi nôn xong, dạ dày trống rỗng, quả nhiên đã dễ chịu hơn rất nhiềụ Nhịp tim dần ổn định, đầu óc cũng tỉnh tảo trở lại.
Tần Ấu Âm lau khoé miệng, nhìn thời gian không còn nhiều, chạy đến toà nhà của học viện Trung Y nhanh hết sức có thể.
Bên trong sớm đã đông nghịt người.
Học viện Trung Y có năm chuyên ngành chính, tuy không phải là ngành phổ biến nhưng tân sinh viên cũng có tầm một hai trăm người. Giờ đều tụ tập về một chỗ, không tránh khỏi ồn ào.
Tần Ấu Âm ngập ngừng đứng cạnh cửa, bỗng có một giọng nói mang theo ý cười, hỏi cô “Sao em lại ở đây?”
Cô giật mình.
Truyện được dịch bởi Hoạ An An.
Giọng nói phát ra từ trên bục giảng bước tới gần, quần âu đen và áo sơ mi trắng lịch sự, ngoại hình anh tuấn “Anh là Từ Nhiễm, sinh viên năm ba Trung Y. Không ngờ em lại là đàn em cùng khoá, đến đây, bên kia còn vị trí, anh dẫn em qua.”
Tần Ấu Âm bấy giờ mới phản ứng lại, người này…
Là anh chàng muốn ngồi cạnh cô trên xe bus sân bay?
⬅ Trước Tiếp ➡