Chương 8
“Chào cô.”
Anh đứng thẳng dậy, cánh tay chìa về phía đối diện, động tác cứng nhắc chỉ dẫn “Mời cô ngồi.”
Giang Miểu ngồi xuống đối diện anh, nhìn chiều cao ngất ngưởng của anh thì suy nghĩ lung tung. Vóc dáng cô nhỏ nhắn, không biết có đứng đến vai anh không nhỉ?
Sau đó cô lén lút nhìn lại lần nữa, xác nhận mình chỉ cao đến ngực của anh, không cách nào nhỉnh hơn.
============================================================
Sau khi người đàn ông ngồi xuống, bọn họ mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, đột nhiên không biết nói gì. Cảm giác lúng túng trộn lẫn với mùi hương của gia vị lẩu, hô hấp hai người cũng trở nên rối loạn.
Giang Miểu đứng ngồi không yên, hai tay để dưới bàn xoắn vào nhau, không biết nên nhìn đi đâụ
Cô vốn là người ít nói, ai ngờ đối phương cũng là trực nam khó hiểụ Không khí kỳ quái khiến người ta muốn chui xuống đất.
Trực nam chỉ những chàng trai có tính cách ngay thẳng, không khua môi, múa mép, có tinh thần trách nhiệm.
Giang Miểu cong môi, dịu dàng hỏi “Có phải tôi đến muộn không?”
Kỷ Viêm sửng sốt, mặt nghiêm túc trả lời cô “Không có.”
“Tại tôi đến sớm.”
“Ừ.”
Câu chuyện lần nữa lại kết thúc.
Cứ mãi như vậy, không biết lúng túng bao lâụ Có lẽ người phục vụ cũng nhìn không nổi nữa, vẻ mặt tươi cười bước đến “Xin chào, không biết quý khách đã muốn gọi món chưa?”
Người đàn ông mặt lạnh băng thả lỏng vai như trút được gánh nặng, anh gật đầu nói “Được rồi”, sau đó ga lăng đưa menu cho Giang Miểu “Tôi không biết cô thích ăn món gì, cho nên cô gọi trước đi.”
Giang Miểu nhẹ nhàng thở ra, vừa cúi đầu xem đồ ăn, vừa nhẹ giọng hỏi thăm anh.
“Anh ăn rau thơm không?”
“Ăn.”
“Thịt bò được không?”
“Có.”
“Còn nội tạng thì sao?”
“Ăn luôn.”
“Vậy anh có ăn…”
“Ăn.”
Giang Miểu rũ mắt cười, cô còn chưa hỏi xong mà anh đã vội vàng trả lời cô, giống như một người máy không có cảm xúc vậy.
Cô ngước mắt lén nhìn anh, thấy mặt anh lộ ra vẻ mất tự nhiên. Kỷ Viêm khẽ ho khan hai tiếng, che giấu sự lúng túng “Tôi không kén ăn đâụ Ăn gì cũng được.”
Bầu không khí căng thẳng đã dịu đi không ít, hai người cũng không cảm thấy xấu hổ nữa.
Nồi lẩu được bưng lên trước, sau đó là các món ăn. Nước lẩu đầy ớt cay bốc lên mùi thơm phức, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô ẩn hiện trong làn khói càng thêm thanh tú động lòng người.
Phần thịt bò ướp ớt cho vào nồi đã vừa vặn chín tới, cô cẩn thận dùng muỗng vớt ra, nhưng thứ vớt được lại toàn là ớt chứ chẳng thấy thịt bò đâụ Cứ như vậy vài lần, Giang Miểu mất bình tĩnh đến mức trên trán toàn mồ hôi.
Ngay lúc này, Kỷ Viêm im lặng cả buổi tốt bụng vươn tay ra. Anh cầm đôi đũa sạch, đưa đũa xuống giống như xác nhận địa điểm của con mồi, gắp một lần là trúng phóc.
Thịt bò tái được bỏ vào trong chén của cô, ngay sau đó người đàn ông nhẹ giọng nói “Tôi tên là Kỷ Viêm.”
Chiếc đũa trong tay Giang Miểu ngừng lại, cô ngẩng đầu mỉm cười “Giang Miểụ”
Giọng anh trầm thấp, câu chữ rõ ràng, vẻ mặt nghiêm túc như đang báo cáo công việc “Tôi là lính cứu hỏa tại ngũ, sau khi tốt nghiệp đại học thì nhập ngũ. Năm nay là năm thứ 10, đến nay vẫn chưa có ý định xuất ngũ. Nếu không có chuyện gì, tôi sẽ làm công việc này cho đến khi không làm được nữa mới thôi.”