Chương 9
Cô mở to mắt hơi kinh ngạc. Thứ nhất, cô không nghĩ người sính ngoại như Mạt Lỵ lại giới thiệu một quân nhân cho cô. Thứ hai, anh giống với ông ngoại cô, đều là lính cứu hỏa.
Cô còn nhớ, lúc ông ngoại còn sống, ông thường kể cô nghe nhiều chuyện về chữa cháy và cứu nạn khi ông còn tham gia quân ngũ, ông kể sống động như thật. Cô nghe xong mà lòng tràn đầy khát khao, từ nhỏ đã có thiện cảm với giải phóng quân.
Mọi người đều biết, lính cứu hỏa ngoại trừ chuyện trên trời không lo được, thì mọi việc dưới đất liền, từ việc lớn như cứu trợ động đất, đến việc nhỏ như mèo bị mắc trên cây, tất cả đều nhờ một tay bọn họ. Dường như các lính cứu hỏa có mười tám ban võ nghệ , dùng hết tất cả khả năng để bảo vệ cuộc sống mọi người bình an.
Mười tám ban võ nghệ là thuật ngữ dùng để chỉ 18 môn loại binh khí cơ bản trong hệ thống chương trình của các môn phái võ thuật Trung Hoa cũng như một số môn phái võ cổ truyền Việt Nam.
1 Côn roi
2 – Kiếm
3 Đao
…..
Ánh mắt Giang Miểu dịu dàng nhìn anh “Bình thường anh vất vả lắm đúng không?”
Câu hỏi bất ngờ khiến đầu óc Kỷ Viêm hơi ngừng hoạt động.
“Cũng bình thường thôi, tôi quen rồi.”
Cô cong môi cười, sau đó gắp một miếng thịt bò trong chén bỏ vào miệng chậm rãi nhai nuốt. Vị cay mãnh liệt kích thích vị giác, cô vội uống một ly nước lớn, vì ăn cay nên cái miệng nhỏ nhắn đỏ rực.
Cô lau khóe miệng, ngồi ngay ngắn, nhìn thẳng vào mắt anh nói “Tôi là giáo viên ngữ văn tiểu học, vừa mới tốt nghiệp không lâu, hiện đang trong giai đoạn thực tập.”
Kỷ Viêm cầm bình nước, rót cho cô ly nước đầy rồi thuận miệng hỏi “Mấy đứa trẻ có dễ dạy không?”
“Không dễ đâụ”
Cô lắc đầu, vẻ mặt hơi đau khổ “Trẻ con bây giờ khá nghịch ngợm.”
Khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông cuối cùng cũng có vẻ như đang cười “Vậy cô ăn nhiều thịt bò một chút, bổ sung thể lực.”
“Sao cơ?”
Giang Miểu hơi khó hiểu “Tôi đâu có đánh người.”
Kỷ Viêm nhìn cô gái nhỏ có đôi mắt trong veo đang nhìn chằm chằm mình, anh nhếch khóe môi, gắp cho cô một đũa thịt bò, nhàn nhạt nói “Cô ăn đi.”
Cô nhẹ nhàng đáp lại. Lúc cúi đầu ăn, tầm mắt nhẹ lướt qua bàn tay anh. Ngón tay to dài, lòng bàn tay có nhiều vết chai, có cảm giác to bằng hai bàn tay cô cộng lại.
Tiếp đó cô rời tầm mắt liếc qua cánh tay cường tráng của anh. Tay áo bị kéo đến khuỷu tay, vừa vặn có thể nhìn thấy vết sẹo hẹp dài và dữ tợn, tựa như con rết tối màu đang lượn lờ trên đó.
Ánh mắt cô dừng lại, ngây người nhìn một lúc. Người đàn ông nhìn theo tầm mắt cô, cũng không che giấu mà chỉ bình tĩnh hỏi cô “Cô tò mò về cái này hả?”
Giang Miểu gật đầu, thành thật trả lời “Nhìn rất đáng sợ.”
Người đàn ông tiếp tục gắp thịt bò cho cô, nói qua loa “Năm ngoái tôi đi công trường cứu viện bị dây thép cắt trúng, cũng chẳng phải việc gì lớn.”
Cô gái nhỏ xúc động. Nhìn vết sẹo này, não cô liền nghĩ đến cảnh tượng máu tươi tràn ra khiến người ta kinh sợ, cô nhẹ giọng hỏi “Hẳn là rất đau đúng không?”
Kỷ Viêm nhìn cô, con ngươi sâu thẳm có thể nhìn thấu lòng người “Đàn ông không sợ đaụ”