Chương 7
Sau khi tốt nghiệp, Giang Miểu và Mạt Lỵ đều ở lại Diêm Thành. Một người đến trường tiểu học trong trung tâm nhậm chức giáo viên ngữ văn, một người trở về công ty của ba mình, thoải mái làm một nhân viên nhàn rỗi.
Nhiều năm trôi qua, Mạt Lỵ nhọc lòng về chuyện yêu đương của cô không phải ngày một ngày hai. Trong lúc làm việc, nếu gặp được người đàn ông chất lượng thì Mạt Lỵ sẽ nghĩ đến cô đầu tiên, năn nỉ ỉ ôi, còn muốn một khóc, hai làm ầm ĩ, ba đòi thắt cổ để cô đi gặp người ta.
Ban đầu, Giang Miểu còn lý trí từ chối, nhưng càng về sau, cô bị làm phiền nên không còn cách nào khác. Tình cờ một lần lỡ miệng, cô đồng ý chỉ gặp mặt ăn bữa cơm, còn chuyện khác thì khỏi.
Mạt Lỵ biết Giang Miểu không thích những nhà hàng sang trọng, cô gái của cô nhìn nhỏ yếu nhưng khẩu vị lại rất nặng, cực kỳ thích lẩu Tứ Xuyên, càng cay càng thích. Vì thế cô sắp xếp cho hai người gặp mặt ở một tiệm lẩu Tứ Xuyên nổi tiếng.
Giang Miểu nhớ rõ. Chạng vạng tối hôm ấy, trời đột nhiên mưa to, đúng lúc cô không mang dù. Đậu xe xong, cô vọt vào trong làn nước mịt mù chạy đến tiệm lẩụ
Mạt Lỵ nói rằng xem mắt cần phải có cảm giác thần bí, thế là không hề tiết lộ gì về người đàn ông kia, cô ấy chỉ nói người đó cao to, thích mặc áo sơ mi đen. Cô ấy tự tin nói rằng, anh ta có vẻ ngoài xuất sắc, chỉ cần cô liếc mắt là có thể nhận ra.
Bên trong tiệm lẩu vô cùng đông đúc, mùi thơm cay tê xông vào mũi khiến cho người ta chảy nước miếng. Giang Miểu mặc chiếc váy trắng tao nhã, vừa nuốt nước miếng, vừa nhìn ngó xung quanh.
Lẩu là món để nhiều người cùng nhau ăn uống say sưa, cho nên phần lớn đều tụ tập thành nhóm, ít có người ngồi một mình.
Ánh mắt cô quét qua một lượt, tình cờ khóa chặt vào người đàn ông ngồi bên cửa sổ. Anh có dáng người cường tráng vạm vỡ, mặc áo sơ mi đen, góc nghiêng thâm thúy, để đầu đinh.
Cô do dự mấy giây, trong đầu nghĩ chắc là anh ấy…
20 phút nữa là tới giờ gặp mặt. Từ trước đến nay cô luôn có quan niệm về thời gian nên bất kể hẹn với ai, cô đều đến sớm và cũng quen với việc đợi người khác. Không ngờ lần này đối phương lại đến trước mình.
Giang Miểu mím môi đi qua, ấn tượng đầu tiên thật tốt.
Cô chầm chậm bước đến, sợi dây nhỏ quấn quanh tim cô không ngừng thắt lại, rõ ràng cách chưa đến 10 mét, nhưng cô cứ có cảm giác đã đi được một thế kỷ. Bởi vì cô chưa từng đơn độc gặp gỡ một người con trai nào cả. Đây là lần đầu tiên phá lệ, nói không căng thẳng là nói dối.
Cô đứng lại, người đàn ông vẫn còn nhìn ngoài cửa sổ, chưa phát hiện cô đã đến. Hai tay để bên người từ từ nắm chặt, tim nhảy đến cổ họng.
Hồi lâu sau, cô lấy dũng khí mở miệng trước “Cái đó… Chào anh.”
Người đàn ông nghe tiếng thì quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, trong không khí tỏa ra cảm giác áp bách vô hình. Cô ngây người, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt anh.
Anh có nước da ngăm đen, ngũ quan cân đối, lông mày rậm, con ngươi đen nhánh, mặc dù không to nhưng lại sắc bén như chim ưng. Đối diện với ánh mắt đó vài giây, chân cô cũng tự nhiên nhũn ra.
Cô cảm giác được hơi thở căng chặt của anh từ từ thả lỏng, vẻ mặt dịu đi đôi chút.