⬅ Trước Tiếp ➡

Sau cơn đau thấu xương, Giang Miểu cẩn thận ngước mắt lên nhìn nhưng lại vô tình va vào ánh mắt anh. Cô há miệng thở dốc, sau đó mím môi, muốn nói lại thôi.
“Cô muốn nói gì?” Người đàn ông hỏi.
Cô cụp mắt, im lặng hai giây, tim đập điên cuồng, cả người nóng bừng. Ngay khi cô nghĩ rằng mình sắp chết một cách bất đắc kỳ tử thì lại căng da đầu nói ra.
“Kỷ Viêm, tôi nhớ rõ anh.”
Đôi mắt của người đàn ông lướt qua tia sáng yếu ớt, gần như là ý cười, nhẹ giọng “Ừ” một tiếng. Cô lại nói “Tôi tên là Giang Miểụ”
“Tôi biết.”
Sắc mặt đội trưởng Kỷ không thay đổi, từ từ xé góc miếng dán muốn dán lên chân cô, nhưng cô gái nhỏ lại không hợp tác mà cử động hai cái, khi cơn đau ập đến cô cố nén nước mắt.
Giang Miểu hít hít mũi, nhàn nhạt nói “Anh cũng nhận ra tôi, vậy tại sao còn…”
Lời nói đột ngột dừng lại nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc người đàn ông hiểu ý cô. Anh nhẹ đè chân cô lại, cẩn thận dán miếng dán lên, đồng thời nghiêm túc trả lời cô “Nói chuyện cũng nên để ý đến hoàn cảnh, hay là cô thích có người vây xem? “
Cô chớp mắt “Còn bây giờ thì sao?”
Kỷ Viêm im lặng. Việc trên tay đã làm xong, anh kéo chăn đắp cho cô, sau đó cụp mắt nhìn cô, cong môi dưới, cố gắng nhịn cười.
“Cô muốn nói gì?”
============================================================
Giang Miểu hít sâu một hơi, tim hơi nhói lên. Cô thấp giọng hỏi “Nói chuyện gì cũng được à?”
Kỷ Viêm yên lặng nhìn cô, bỗng nhiên xoay người đi đến bình nước rồi cúi người rót một ly nước.
“Không thể nói chuyện trái pháp luật.” Người đàn ông nghiêm túc nói. Anh bước tới, đưa cho cô ly nước đầy “Uống đi.”
Cô cầm lấy, đồng thời ngước lên nhìn anh.
Ánh nắng nóng rực ngoài cửa sổ xuyên qua tấm kính, chiếu vào từng ngóc ngách trong phòng, khiến làn da trắng nõn của cô như phủ lên một tầng hồng nhạt.
“Tôi sẽ không đâụ”
Cô ngoan ngoãn uống nước. Nuốt dòng chất lỏng lạnh lẽo xuống, sau đó đặt ly lên đầu giường, cô ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt đoan trang “Tôi là công dân ba tốt, luôn tuân thủ luật pháp.”
Đội trưởng Kỷ mím môi, không hiểu sao anh lại muốn dán lên mặt cô một bông hoa đỏ như phiếu bé ngoan rồi xoa đầu để thể hiện sự khích lệ.
Anh mở miệng, chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng hô đầy nội lực vang lên ngoài cửa khiến hai người sợ hết cả hồn.
“Báo cáo.”
Người lính cứu hỏa trong tư thế quân nhân chuẩn mực đứng bên ngoài, đưa tay chào anh.
Kỷ Viêm cau mày “Nói.”
“Đội trưởng Kỷ, hiệu trưởng đang tìm anh, muốn anh tổng kết cuộc diễn tập hôm nay.”
Điều anh không thích nhất chính là gặp gỡ các quan chức, không kiên nhẫn hỏi “Giang Mục đâu?”
Trên mặt người lính cứu hỏa da ngăm đen lướt qua ý cười. Anh ta khẽ ho một tiếng “Báo cáo, anh Giang chưa đứng dậy được, chân còn yếụ”
Kỷ Viêm chế nhạo “Không có tiền đồ.”
Anh quay đầu nhìn Giang Miểu đang nằm trên giường bệnh, nhẹ giọng nói “Tôi đi đây.”
Tuy tiếc nuối, nhưng cô gái nhỏ vẫn hiểu chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ. Cô gật đầu đáp “Được.”
Người đàn ông lặng lẽ nhìn cô vài giây, cuối cùng vẫn không nói gì. Anh xoay người, vội vàng rời đi cùng người lính cứu hỏa chạy tới báo tin.
Tiếng bước chân dồn dập từ từ biến mất trong hành lang. Cả thế giới đã yên tĩnh trở lại.


⬅ Trước Tiếp ➡