Chương 19
Anh ta dừng lại, sau đó tiếp tục nói “Tôi có quen với bác sĩ ở đó.”
Kỷ Viêm lạnh lùng nhìn Lục Ôn đang cười, ánh mắt đột nhiên nhìn vào đôi bàn tay đang buông thõng bên người của anh ta không biết từ lúc đã nắm chặt, gân xanh nổi lên vô cùng đáng sợ.
Anh ta nhạy bén phát hiện Kỷ Viêm đang dò xét, hai tay tự nhiên giấu ở phía sau, trên mặt vẫn tươi cười niềm nở.
Kỷ Viêm nói “Chuyện nhỏ không tốn sức, tôi đi rất nhanh.”
Sắc mặt Lục Ôn thay đổi, ý cười ở khoé môi bỗng cứng đờ.
Ở bên cạnh, Lý Thần quái gở nói thêm vào “Thầy Lục à, thầy đừng có cố nữa. Hai cánh tay của đội trưởng người ta rắn chắc, còn thầy là da bọc xương, nhìn xa là giúp người, nhưng nhìn gần thì là hại người, không khéo cô giáo Giang lại bị thương thêm lần nữa đấy. “
Lục Ôn mím chặt môi, không nói gì nữa.
Anh ta nhìn chằm chằm tấm lưng cường tráng của người đàn ông, còn có bắp chân trắng nõn thon thả buông xuống dưới khuỷu tay kia. Dưới ánh mặt trời, chúng trắng tinh như tuyết, trong tựa như ngọc. Anh ta si mê nheo mắt chiêm ngưỡng, trong miệng khô khốc muốn chết.
Khi người đàn ông đẩy cửa phòng y tế ra, trong phòng không có ai.
Kỷ Viêm vững vàng đặt cô xuống giường, tiện tay điều chỉnh độ cao của chiếc gối cho cô. Cô nhấc người lên, nằm lên những chiếc gối chồng lên nhau, thoải mái thở dài.
Kế hoạch ban đầu là đưa người đến rồi rời đi, nhưng anh lại không thấy bóng dáng bác sĩ đâụ Để người bị thương ở một mình trong phòng, nói chung là không ổn.
Trước mắt anh bỗng hiện lên đôi mắt u ám của người đàn ông lúc nãy, kỳ lạ là nó lại khiến người ta thấy rất khó chịụ
Anh ngồi trên chiếc sô pha nhỏ bên giường bệnh, yên lặng chờ cùng cô.
Máy liên lạc nội bộ “rè rè” kêu lên, hai chữ “Đội trưởng” sắp bị hét đến vang trời. Kỷ Viêm im lặng không trả lời, nhưng thấy cô cau mày, anh lạnh giọng nói “Tới liền.”
Anh lưu loát tắt bộ đàm, cả thế giới lại rơi vào im lặng. Giang Miểu cắn môi, nhỏ giọng hỏi anh “Anh phải trở về đơn vị à?”
Đội trưởng Kỷ không trả lời mà hỏi ngược lại “Cô ở một mình được không?”
Cô gật đầu “Được.”
Ánh mắt người đàn ông nặng nề nhìn cô một lúc rồi đột nhiên đứng thẳng dậy. Cô cho rằng anh muốn rời đi, nhưng không ngờ anh chỉ xoay người đi đến tủ thuốc sau đó quay lại giường bệnh, cầm thêm một bình xịt giảm đau, miếng dán lưu thông máu và tan máu bầm.
Kỷ Viêm cao to đứng sừng sững ở mép giường, chỉ tư thế đó cũng khiến người ta sợ sệt. Cho nên khi anh cứng nhắc cầm lấy bàn chân bị thương của cô, cô thoáng né tránh vài lần.
“Đau à?”
Đôi mắt anh đen láy, hơi cau mày. Giang Miểu ngây ngốc lắc đầu, ý nghĩ bay về phía chân trời.
Bàn chân cô gái nhỏ nhắn, mềm mại nằm trong lòng bàn tay anh, dùng một tay là nắm trọn hết.
Khi tầm mắt anh di chuyển đến mắt cá chân, một cục sưng to đáng sợ nằm ngay trên đó, xung quanh bao phủ bởi tơ máu đỏ thẫm.
Anh hơi cúi người, vẻ mặt tập trung xịt thuốc giảm đaụ Hơi lạnh phun lên miệng vết thương khiến cô phải cắn răng, miệng hít khí.
Kỷ Viêm cụp mắt nhìn cô, cái mũi nhỏ và đôi mắt to tròn đang nhắm chặt, khóe mắt ươn ướt, mái tóc dài bù xù, trên cằm có vết bẩn đen đúa, giống như một cô bé ăn xin lang thang nơi đầu đường.