Chương 21
Cô nghe thấy tiếng hít thở yếu ớt của mình. Tiếng rung động hỗn loạn trong lồng ngực, dồn dập mà mãnh liệt.
Cô vén chăn lên, để lộ mắt cá chân mảnh khảnh đã sưng lên thành cái bánh bao, bên trên dán miếng thuốc dán ngay ngắn.
Giang Miểu nhìn ra ngoài cửa sổ, cười ra tiếng.
Điên rồi.
Cuối ngày hôm đó, Giang Miểu không chờ được bác sĩ mà thay vào đó là vẻ mặt hóng hớt của Lý Thần. Cô ấy đã dùng sức của chín trâu hai hổ đưa cô lên taxi, hộ tống cô về nhà.
Lý Thần rất tò mò chuyện xảy ra trong phòng y tế, nhưng Giang Miểu lại rất kín miệng, cô ấy nói mỏi cả miệng, đến nỗi sắp bốc khói tới nơi nhưng vẫn chẳng cạy được gì.
Cho đến khi đưa người đến cửa chung cư, Lý Thần miệng khô lưỡi cũng khô. Cô ấy bực mình đánh cô một cái “Con nhóc thúi kia, cậu bị người ta cho ăn bột câm à? Miệng gì mà kín thế.”
Giang Miểu mỉm cười, thân thiện dẫn đường cho cô ấy “Vào ngồi một lát, uống chén trà cho thông giọng…”
Lý Thần dùng ngón tay chọc chọc vào trán Giang Miểu, thuận tay nắn bóp mặt cô ấy, mềm mại thanh tú. Không biết chăm sóc thế nào, hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà làn da vẫn còn mọng nước, khiến cô thật sự rất ghen tị.
“Trà thì miễn.”
Lý Thần nhẹ giọng nói “Mấy ngày nay, cậu ngoan ngoãn dưỡng bệnh, mau chóng khỏe lại. Tớ không thể đối phó với các vị tiểu tổ tông trong lớp cậu lâu đâụ”
“Cảm ơn cậụ” Giang Miểu cúi người chân thành cảm ơn.
Lý Thần cười xấu xa, làm mặt quỷ với cô “Muốn cảm ơn tớ à, nếu vậy thì cậu nói cho tớ biết, cậu và anh quân nhân kia đã phát triển đến bước nào rồi đi?”
Cô đỏ mặt, ậm ừ vội nói sang chuyện khác “Chuyện đó… Hôm nay cậu vất vả rồi, về nhà nghỉ ngơi sớm tí đi.”
Lý Thần thấy mặt cô đỏ bừng, rõ ràng cô gái nhỏ da mặt mỏng, lời nói đến miệng đành nuốt lại, không truy hỏi nữa. Sau khi dặn dò thêm vài câu, Lý Thần mới uốn éo eo nhỏ xoay người rời đi.
Sau khi vất vả tiễn vị “Phật” này đi. Giang Miểu thả người nằm trên sô pha, hít sâu một hơi, trái tim rốt cuộc cũng trở về chỗ ban đầụ Cô ngây người một lúc, đột nhiên ngồi thẳng người, ôm trái tim đang rung động, háo hức gọi cho Mạt Lỵ.
Sau hai tiếng bíp dài, cô nghe thấy một giọng nói lười biếng từ đầu bên kia “Alo”.
Giang Miểu lắp bắp “Tớ… Tớ đã gặp anh ấy.”
Đêm qua Mạt Lỵ chơi bời đến sáng, sau đó ngủ một giấc cho đến giờ, đầu óc còn choáng váng, nghe cô nói lại càng đau đầụ
“Ai?”
“Người đàn ông lần trước tớ gặp ở nhà hàng lẩu ấy.”
Mạt Lỵ vò vò mái tóc rối bù bước xuống giường, giọng nói khàn khàn “Trùng hợp vậy à?”
Cô uống một ngụm nước, lau vệt nước ở khóe miệng rồi nói đùa “Là người dán quảng cáo ở trên cầu, hay là lái xe thuê?”
Giang Miểu bực bội khi nghe cái giọng quái gở của cô ấy. Cô dịu giọng nói “Cậu nói chuyện cho đàng hoàng, tớ không đùa đâụ”
Mạt Lỵ lấy điếu thuốc, châm lửa rít một hơi thật sâu “Cậu nói, tớ nghe.”
Năm phút tiếp theo, cô đã dùng vốn từ vựng phong phú để kể cho cô ấy nghe mọi chuyện xảy ra vào buổi chiềụ
Giang Miểu vừa dứt lời, Mạt Lỵ cũng dụi điếu thuốc. Cô ấy đứng dậy đi đến cửa sổ, đột nhiên kéo rèm cửa ra, khiến ánh sáng chói chang nóng bỏng bên ngoài chiếu lên người. Cô ấy nheo mắt, “Ồ” lên một tiếng.