⬅ Trước Tiếp ➡

Giang Miểu suýt nữa khóc thành tiếng, cô nghiến răng nghiến lợi nói “Đau quá.”
Kỷ Viêm quan sát một lúc, sau đó thu tay lại, khẽ nói “Không ảnh hưởng đến xương cốt.”
Nói đến đây, anh nhẹ nhàng vặn gót đôi giày cao gót bị hư rơi bên góc tường, đặt nó bên cạnh cô “Chọn giày mang thì phải tuỳ dịp, nếu có gì xảy ra, thì người khó chịu sẽ là chính bản thân mình.”
Đôi mắt anh không có độ ấm, giọng nói lạnh lùng nghiêm khắc. Dù có ấm áp đến đâu, lời nói ra khỏi miệng cũng như dội một gáo nước lạnh khiến người ta nản lòng.
Giang Miểu không đáp, cũng cúi đầu không nhìn anh.
Máy bộ đàm trên người anh thỉnh thoảng phát ra tiếng người ồn ào. Kỷ Viêm trầm giọng đáp lại, mắt không rời khỏi cô.
Làn khói trên đầu dần tan biến, các học sinh trong buổi diễn tập đã rời khỏi tòa nhà dạy học với tốc độ ánh sáng. Chỉ còn lại hai người bọn họ trên hành lang trống trải.
Qua một lúc lâu, đội trưởng Kỷ khẽ thở dài, cúi đầu hỏi cô “Cô đi được không?”
Giang Miểu gật đầu “Có lẽ là được.”
Người đàn ông nắm lấy cánh tay của cô rồi kéo lên. Trong tay anh, cô cảm thấy mình như một con thú bông bằng nhung, dễ dàng được kéo lên.
Cô miễn cưỡng đứng vững, nhưng khi thử tiến lên một bước, bàn chân bị thương lại không thể dùng sức, còn phải chịu cơn đau đớn như xé da cắt thịt. Chân cô mềm nhũn, một giây trước khi khuỵu xuống, người đàn ông đã ôm ngang cô vào trong lòng.
Giang Miểu trừng lớn đôi mắt tròn xoe, giọng nói đứt quãng “Anh… làm gì vậy?”
Người đàn ông lời ít ý nhiều “Tiết kiệm thời gian.”
============================================================
Ngực anh rắn chắc, cánh tay lại cứng hơn đá khiến cô không thể nhúc nhích được.
Chân người đàn ông như đạp gió, bước vững vàng xuống lầu, giống như trọng lượng cơ thể trên tay anh gần như bằng không, không hề ảnh hưởng đến những động tác khác của anh.
Hai người xanh trắng đi xuống tầng một. Vừa ra khỏi khu dạy học đã gặp phải ánh mắt của giáo viên và học sinh toàn trường.
Giang Miểu buồn rầu, hiện tại ý nghĩ muốn chết cô cũng đã có rồi.
Cô từ từ xoay mặt vào lòng anh, chóp mũi khẽ đụng ngực anh, cọ cọ như có như không.
Quần áo mùa hè mỏng manh, hai người ở gần nhau như vậy khiến cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh, cũng không đến nỗi khó chịu lắm.
Hàm dưới người đàn ông căng chặt, anh bình tĩnh hỏi “Phòng y tế ở đâu?”
Cô chỉ vào cái tòa nhà nhỏ cách đó một trăm mét “Ở đằng kia.”
Khoé môi đội trưởng Kỷ khẽ run lên, anh không nói gì nữa.
Phía sau có một nam một nữ vội đuổi theo. Kỷ Viêm bị hai người cản đường, buộc phải dừng lại. Lý Thần mặt đầy lo lắng trừng mắt nhìn Giang Miểu, vừa tức giận vừa đau lòng.
“Sao lại bị ngã?”
“Tớ bảo cậu đổi giày mà cậu không nghe. Bọn trẻ nghịch ngợm chạy loạn cả lên, cậu từng tuổi này rồi còn muốn chơi với tụi nó hả?”
“Ôi, sưng lên cả rồi, có đau không?”
Còn người kia thì bày ra thái độ ngược lại.
Lục Ôn đẩy gọng kính, đôi mắt sau tròng kính chậm rãi phát ra ánh sáng lạnh lẽo, gương mặt gầy gò, xương gò má hiện rõ, nụ cười lạnh lùng đến khó tả.
“Đội trưởng, diễn tập vừa mới kết thúc, lát nữa hiệu trưởng chắc chắn sẽ tìm anh, anh cứ để cô giáo Giang lại cho tôi chăm sóc đi, tôi sẽ đưa cô ấy đến phòng y tế.”


⬅ Trước Tiếp ➡