Chương 17
Lý Thần biết da mặt cô mỏng nên không nói gì nữa. Trước khi đi, cô ấy lơ đãng liếc nhìn bàn làm việc, che miệng cười, sau đó cúi người nói “Cô giáo Giang, cô cầm sách ngược rồi.”
Giang Miểu đỏ mặt. Thật xấu hổ.
Vào lúc 2 giờ chiều, cuộc diễn tập chữa cháy của trường tiểu học Trung tâm Diêm Thành chính thức bắt đầụ
Khu phòng học khói ngùn ngụt, chuông cảnh báo inh ỏi vang lên ngay lập tức. Giáo viên chủ nhiệm của từng lớp đều làm tròn trách nhiệm của mình, hướng dẫn học sinh dùng khăn ướt che mũi và miệng, cúi người đi vào lối đi an toàn, dùng tay bám vào tường rồi lần lượt đi xuống cầu thang.
Đám khói nghi ngút như hiện trường vụ cháy thật. Suy nghĩ của trẻ con còn non nớt nên rất dễ bị hoảng sợ và bồn chồn trong môi trường khắc nghiệt. Mặc dù giáo viên của nhiều lớp và những người lính cứu hỏa đã cố gắng an ủi bọn nhỏ, nhưng vẫn có vài đứa trẻ nhát gan khóc lóc suốt chặng đường, khiến cho hàng ngũ đang sắp xếp ngay ngắn lập tức trở lên lộn xộn.
Các học sinh nhao nhao chạy loạn xạ xuống cầu thang. Giang Miểu đang dẫn lớp đi ngang qua tầng ba, nghe thấy lầu trên ồn ào, cô lớn giọng nhắc nhở bọn nhỏ đứng dựa vào tường, tránh cho học sinh cuối cấp chen chúc nhau chạy xuống gây ra sự giẫm đạp không thể cứu vãn.
Cô gào thét trong làn khói trắng dày đặc. Không cẩn thận hít phải vài luồng khói, hốc mắt đỏ hoe vì bị sặc.
Khi một học sinh cuối cấp lao xuống cầu thang, sợi dây thun trên đồng phục cậu bé tình cờ vướng vào tay một học sinh khác, khiến người ở đằng sau cũng bị kéo theo xuống.
Giang Miểu nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cánh tay của đứa trẻ kia, theo quán tính ngã về trước hai bước. Khi giày cao gót chạm xuống bậc thang thì bị trượt, cả người ngã thẳng xuống đất, lăn hai vòng rồi đập vào tường. Đứa bé được cô ôm chặt trong ngực, may là không bị thương.
“Cô ơi, cô ơi.” Bé học sinh nữ vừa khóc vừa lớn tiếng gọi cô.
Đầu cô choáng váng, toàn thân đau nhức, gót giày bị gãy, mắt cá sưng to như trứng ngỗng. Người lính cứu hỏa giữ trật tự dọc đường tình cờ gặp cảnh này, đầu tiên cúi người kiểm tra vết thương cho cô, sau đó bật bộ đàm báo cáo tình hình với cấp trên.
“Có chuyện gì vậy?” Một giọng nam có lực vang lên sau lưng. Người lính cứu hỏa chào kiểu quân đội với anh, giọng nói đứt quãng, Giang Miểu mơ hồ nghe thấy hai chữ “Có cô giáo bị thương.”
Người đàn ông cụp mắt, ánh mắt lạnh lùng quét qua chiếc giày cao gót bị hỏng, khóe môi mím lại. Anh nhỏ giọng chỉ đạo điều gì đó. Người lính cứu hỏa nhận lệnh, vội vã đi xuống cầu thang.
Kỷ Viêm ngồi xổm xuống, nhìn Giang Miểu đang dựa vào tường “Chân cô bị thương à?”
Tầm mắt mờ mịt, đôi mắt dưới vành mũ sắc bén sâu thẳm, khiến người ta có cảm giác áp bức, hít thở không thông.
Chiếc váy trắng của cô gái dính đầy bụi, bàn tay tuỳ tiện lau mặt, vết bẩn dính lên tạo ra sự đối lập với làn da trắng mịn như tuyết.
Cơn đau từ mắt cá chân đánh úp lại, đôi mắt hạnh ướt dầm dề chằm chằm nhìn anh, giống như chú nai con bị bắt nạt.
“Ừm.”
Người đàn ông cụp mắt nhìn cô vài giây rồi đột nhiên đưa tay về phía cô. Giang Miểu hít một hơi, rụt cổ trốn về sau, không ngờ bàn tay to lại nhẹ nhàng đặt lên chân cô, hai ngón tay dùng sức ấn lên chỗ sưng đỏ.