Chương 30
Ông bà nội ở thượng bàn gật gù, hoàn toàn có thể nhìn thấy ý cười trong mắt, mong chờ trên gương mặt ông bà. Đối với lời cha mẹ và cả mong chờ của ông bà, Mạc Đình Quân khó mà kháng cự, anh không nói gì chỉ gật đầu nhẹ thuận theo ý cha mẹ.
Ném cho Lăng Nhữ Y một con mắt đăm đăm như muốn ăn tươi nuốt sống, Lăng Nhữ Y cảm giác nặng phủ trên mái đầu, cô cúi đầu càng thấp hơn, giống như muốn tránh đi ánh mắt kia.
"Quyết định vậy rồi, bây giờ thì cũng muộn rồi, cha mẹ lên nghỉ ngơi đi" Mạc lão gia hướng ông bà lão phu nhân nói, ông bà nội gật gật đầu rồi rời đi lên phòng nghỉ trước.
"Ông sui có muốn làm tiếp ván cờ không?" Mạc Lão gia hỏi, Lăng lão gia đơn nhiên rất chào đón.
"Tất nhiên."
"Vậy tôi với bà sui lên phòng nghỉ trước vậy, chuẩn bị cả tối cũng đau lưng rồi" Mạc phu nhân nhìn Lăng phu nhân, hai người già uể oải.
Mọi người bắt đầu tản ra, hai lão gia đi ra phòng khách tiếp tục đánh cờ, hai phu nhân cũng muốn lên lầu nghỉ.
"Hai con cũng nghỉ sớm đi, à mai là thứ bảy không cần phải đi làm mà nhỉ?" Lăng phu nhân nhắc nhở, Lăng Nhữ Y đứng dậy, đầu vẫn cúi giống như muốn cắm xuống mặt đất.
Cô đáp khẽ "Con dọn dẹp một chút."
"Dọn dẹp cứ để cho cô Năm với bác Năm làm" Công việc dọn dẹp vốn là của người làm, Mạc phu nhân nói "Con cũng làm việc cả tối rồi, nghỉ sớm đi, mẹ lên nghỉ trước."
"Dạ, mẹ ngủ ngon" Lăng Nhữ Y khó khăn lắm mới nâng được cái đầu nhìn mẹ nói câu chúc ngủ ngon, hai mẹ đi khỏi, Lăng Nhữ Y vẫn tiếp tục động tác chất chồng chén đĩa.
Mạc Đình Quân ngồi ở đối diện vẫn nhìn cô với nửa con ngươi, anh đứng dậy, âm thanh lạnh đến thấu xương.
"Đi lên phòng."
"..." Lăng Nhữ Y tim đập lệch một nhịp, cơn lạnh người chạy từ lòng bàn chân đến đầu ngón tay cô lạnh ngắt cầm chiếc đĩa chợt run, đặt chiếc đĩa ngay ngắn, bật ra nụ cười gượng gạo nói, âm sắc run run.
"Em... À... Em dọn phụ cô Năm với..."
"Tôi nói em đi lên phòng."
Mạc Đình Quân không cho cô nói hết, cất ra giọng nặng mang theo âm hưởng ra lệnh, anh gầm gừ giống như một con thú dữ. Lăng Nhữ Y đặt chiếc đĩa xuống mặt bàn bằng thủy tinh phát ra âm lách cách như âm trái tim cô thình thịch, cô mím lại cánh môi lạnh.
"Anh lên trước đi... Em phụ cô Năm xong..." Cô không dám thở, hoảng loạn mắt chao đảo vẫn không dám nhìn anh, Lăng Nhữ Y như con thỏ rụt rè, giọng nói càng lúc càng nhỏ, nhưng còn chưa nói xong câụ
"Có đi hay không?" Anh cắt ngang lời, con ngươi như nổ đom đốm mắt trừng cô hung hăng dữ tợn.
Lăng Nhữ Y biết anh tức giận, nhưng... Chân cô tê cóng cả rồi, hai tay lạnh ngắt vịnh vào thành bàn ăn, đầu cúi xuống che đi đôi mắt. Bước chân muốn nâng ra một bước nhưng nó cứ cứng ngắt đứng một chỗ, cô nuốt xuống một ngụm sợ hãi, cố gắng trấn an lại trái tim run rẩy như con chó ướt mưa.
"Anh... Anh nghe em giải thích..."
"Con mẹ nó nhiều lời "
Mạc Đình Quân không có kiên nhẫn mắng rủa một tiếng, anh phóng tới vị trí của Lăng Nhữ Y như con hổ đói vồ lấy con mồi, nắm lấy cổ tay cô lôi lên phòng ngủ.
Còn tiếp...