⬅ Trước Tiếp ➡

"Gà luộc làm sao mà mềm với còn giữ nước như thế nhỉ? Nhữ Y con nói cho cha con nghe đi."
Câu nói của Lăng phu nhân khiến mọi người ngạc nhiên, kinh ngạc vì món ăn này là do Lăng Nhữ Y làm.
Lăng Nhữ Y cuối cùng cũng được cười ra một tiếng, cánh môi tươi tắn nâng lên với đôi mắt trong veo như hạt ngọc "Mọi người nói sai rồi, gà này con không có luộc, con ướp với muối rồi mang hấp tỏi."
"Thảo nào lại thơm như thế" Bà nội ưng ý cười.
Như vậy ngôi vị chiến thắng hôm nay là của Lăng Nhữ Y, suốt hai năm qua việc bình chọn đồ ăn chưa bao giờ có tên Lăng Nhữ Y, vì cô không có nấu món, cô chỉ phụ giúp hai mẹ. Hôm nay vừa nấu một món lại được chọn làm người thắng cuộc rồi, xem ra khẩu vị của ông bà giống cô rồi, cô nấu rất hợp vì ông bà.
Lăng Nhữ Y vui mừng trong lòng, cánh môi không giấu được cứ nâng lên, mọi người bắt đầu ăn uống.
Bàn ăn trôi qua êm đẹp đến lúc kết thúc, đột nhiên Mạc phu nhân nói.
"Đình Quân, con với Nhữ Y kết hôn cũng được ba năm rồi, cũng đến lúc hai đứa báo tin mừng cho cha mẹ và ông bà rồi."
Lăng Nhữ Y vì được chọn là người nấu món ngon nhất từ đầu buổi đến giờ vẫn còn hí hửng, cô tươi cười cả bữa, cho đến giây phút này khi mẹ Mạc nói, nụ cười trên môi cô dừng lại.
Mạc Đình Quân ngồi bên cạnh bà, nghe bà nói liền xoay mặt nhìn bà, giống như đang không hiểu bà đang nói cái gì.
"Còn không phải sao? Con cũng ba mươi rồi, con nên tranh thủ việc sinh con sớm đi, sinh con sớm cũng tốt cho Nhữ Y nữa."
Lăng phu nhân nói phụ "Hai bên ai cũng mong cháu hết, con và Nhữ Y xem thời gian phù hợp thì nhanh nhanh đi."
Mạc phu nhân nói, anh không thể có ý kiến nhưng đến khi Lăng phu nhân nói, anh xoay mặt nhìn Lăng phu nhân, ánh mắt trừng lên bày tỏ thái độ không vừa lòng.
Lăng phu nhân trước biểu tình thái độ của anh, cười cười "Mẹ nói đúng mà, không con hỏi xem, ở bàn ăn này ai mà chẳng mong cháu?"
Mạc phu nhân cười khẽ, hướng về phía Lăng Nhữ Y ở bên kia bàn ôn nhu nói "Nhữ Y cũng mong mà đúng không?"
"..." Lăng Nhữ Y cứng đơ cả người, cô không biết phải trả lời như thế nào cho đặng hai bên cả, phía người lớn muốn họ có con, còn anh chắc chắn không muốn, nếu cô nói muốn có sẽ thoả lòng người lớn hai bên nhưng chắc chắn sẽ không thoả anh, cô đồng ý sẽ gây thêm sức ép bắt buộc anh đồng ý sinh con.
Lăng Nhữ Y phải làm sao? Cô bối rối, hai bàn tay dưới bàn túm lại chiếc váy siết, môi mím lại, không biết phải trả lời làm sao, Lăng Nhữ Y chỉ đành cúi đầu xuống tránh đi không đáp lời.
Hành đồng cúi đầu của cô khiến cho mọi người đều hiểu đó là sự đồng ý, Mạc Đình Quân cũng vậy, cái cúi đầu của cô khiến anh trở nên vô cùng khinh thường.
"Cha thấy mẹ con nói cũng phải, con nên tranh thủ xem xét chuyện sinh con đi" Mạc lão gia nói, giọng nói uy nghiêm cương nghị "Cho ông bà có cháu chắt bồng vui."


⬅ Trước Tiếp ➡