⬅ Trước Tiếp ➡

P/s viết xong bộ này chắc tui thành chuyên gia ẩm thực, bà hoàng món ăn, chúa tể của làng thực phẩm.
Anh trừng một cái tui đây còn rén huống hồ dì bà chị của tui, tội chị.
ThanhDii
============================================================
Lăng Nhữ Y bị kéo lên phòng, cánh cửa vừa đóng chặt lại, anh xoay đầu nhìn cô với hai mắt tối đen, túm lấy hai cánh tay cô, Mạc Đình Quân hung hăng trợn mắt.
"Em đã nói gì với mẹ tôi?"
Lăng Nhữ Y bị túm lấy, cô sợ sệt bấp bênh bước chân, anh túm chặt lấy cô không cho cô ngã. Bị doạ hoảng, trái tim run rẩy đập loạn.
"Em không có nói gì cả... Cái này... Là ý của mẹ..."
Mạc Đình Quân có điên mới tin vào lời nói của cô, nhất định lúc ba người ở trong bếp nấu ăn, cô và mẹ cô đã nói gì đó với mẹ anh, nên mẹ anh mới hối thúc anh. Ba năm qua mẹ chưa từng quản đến chuyện này, Mạc Đình Quân trợn mắt, hai hàm răng nghiến chặt phát ra âm thanh keng két.
Lăng Nhữ Y không dám thở mạnh, hai tay cô tê lạnh bủn rủn giơ ra mười ngón tay lắc lắc, đầu nhỏ cũng lắc vội thành thật với âm sắc run rẩy.
"Em thật sự không có nói gì hết..."
Cảm giác trên hai cánh tay bị siết đau, Lăng Nhữ Y nhíu mày, rụt rè nhìn lên đôi mắt nổ đóm đục ngầu đầy tức giận, anh nhìn cô đăm đăm giống như muốn dùng con mắt kia lột trần xem con người thật của cô. Lạnh lùng đến tận xương tủy trong con ngươi đen bạc ấy chỉ toàn sự căm ghét và phẩn nộ, tim cô đập gần như vỡ vụng, tứ chi mất đi lực lùng bùng ong ong ở bên hai lỗ tai. Lực hai cánh tay anh càng mạnh hơn, siết chặt bắp tay cô giống như muốn bóp nát da thịt, cô bị đau, gương mặt nhăn nhó lại, lần nữa biện minh.
"Em không có..."
"Em muốn có con?" Mạc Đình Quân lạnh giọng chặn miệng Nhữ Y, ánh mắt trừng trừng đăm đăm trở nên bình thản, anh nắm lấy hai cánh tay cô kéo lại gần anh, gương mặt anh cúi thấp đến mức sắp chạm vào môi cô, hai chớp mũi chạp vào nhaụ
Lăng Nhữ Y buộc phải nhìn anh phóng đại ở trước mặt, từng hơi nóng rực phủ xuống gương mặt cô khiến cô không dám thở, lời nói từ trong bụng mắc kẹt ở cổ họng không cất ra được.
"Em muốn có con lắm đúng không?" Bạc môi hung tợn nhấc ra nụ cười khinh bỉ, trong mắt anh xẹt qua tia cợt nhã, Lăng Nhữ Y lập tức biết thân biết phận của chính bản thân mình, cô lắc lắc đầu, cô tuyệt đối không dám có ý nghĩ đó, cô thật sự không có nói gì với mẹ, nhưng cô phải nói làm sao để anh tin đây? "Không có..."
Mạc Đình Quân kéo ra nụ cười, con ngươi tà ma gợi lên dục vọng cùng căm hờn.
Cô muốn có thai? Muốn có đứa con của anh? Ha, Lăng Nhữ Y cô thật sự rất thâm độc, dùng lời nói của mẹ gây sức ép với anh. Ha, một cuộc hôn nhân đã đủ khiến anh khó chịu đến kinh tởm, cô còn muốn có đứa con để trói buộc anh bên cô sao?
Nếu có đứa con, Mạc Đình Quân chắc chắn bị người phụ nữ thâm độc này gò bó cả cuộc đời, một cuộc hôn nhân đã đủ phiền.


⬅ Trước Tiếp ➡