Cố Nam Sóc vô cùng kinh ngạc. Ngàn vạn lần anh không thể đoán được Cố Minh Hiên sẽ nói ra những lời như thế này, càng không nghĩ tới so với hai anh em còn lại thì cậu mới là người cẩn thận nhất, thông thấu nhất.
Anh xoa xoa đầu hai đứa nhỏ
Mẹ các cháu có suy nghĩ riêng của bà ấy. Chú ba không lừa các cháụ Mẹ các cháu không phải là không yêu các cháu, chỉ là bà ấy càng yêu bản thân mình hơn. Các cháu cũng không cần thương tâm, còn có chú ba với cô út thương yêu các cháụ Các cháu cũng có thể yêu bản thân mình hơn.
Anh nhìn về phía Cố Minh Huy
Cháu là anh cả, không thể bắt nạt em trai được. Về sau đừng có nói những lời như không được nhắc đến mẹ, vứt hết đồ của mẹ đi. Mẹ cháu cho dù có nhiều điểm không tốt thì vẫn có nhiều lúc đối xử tốt với các cháụ Những thứ kia đều có thể giữ lại, cho dù là mình thích hay là giữ làm kỷ niệm đều được. Các cháu còn nhỏ, cuộc sống còn dài. Chú ba không hy vọng các cháu luôn nhớ kỹ mẹ các cháu không tốt. Bởi vì các cháu càng nhớ lâu thì sẽ càng không vui. Chú ba hy vọng mỗi ngày các cháu đều cười vui vẻ. Trong cuộc đời các cháu sẽ có rất nhiều người quan trọng, mẹ chỉ là một trong số đó. Rồi sẽ có ngày các cháu lớn lên, dù không phải hiện tại thì cũng sẽ có một ngày các cháu rời khỏi mẹ. Bây giờ coi như là ngày ấy đến trước, được không?
Cố Minh Huy lau nước mắt lung tung, cùng Cố Minh Hiên gật đầu đồng ý.
Chờ ba đứa trẻ đều ngủ, Cố Nam Sóc đứng dậy, đi ra cửa.
Lúc này, nhà họ Hồ vẫn đèn đuốc sáng trưng. Cố Nam Sóc đi vào liền phát hiện không khí trong nhà họ không thích hợp.
Cha mẹ Hồ và Hồ Dao Hoa đều ở đó, hình như đang thương lượng chuyện gì.
Cố Nam Sóc đoán được vài phần, nhưng không vạch trần, chỉ ngồi xuống hàn huyên vài câu, sau đó nói ý đồ mình đến đây.
Muộn như này mà cháu vẫn tới đây quấy rầy, là vì cháu muốn nói xin lỗi với nhà chú thím. Cháu biết chuyện cháu quyết định nuôi ba đứa trẻ đã làm cho chú thím bối rối không ít. Nhưng mà bọn trẻ đều là cháu ruột của cháụ Anh trai vốn đối đãi cháu không tệ. Trước kia anh ấy chưa tham gia quân ngũ thì anh ấy dẫn dắt cháụ Sau này, anh ấy đi tòng quân, tuy nói là mỗi tháng gửi tiền về là để hiếu kính cha mẹ, nhưng cháu cũng được thơm lây theo. Ba cháu là thôn trưởng, không sai, nhưng tiền kiếm được lại không nhiềụ Mỗi đứa trẻ trong nhà đều đi học, tiêu dùng lớn. Nếu không phải nhờ anh cả thì cháu không được thư thái như thế, còn thi đỗ được đại học. Cho nên, về chuyện ba đứa trẻ, cháu sẽ không thay đổi chủ ý
Cha Hồ xua tay thở dài
Chú hiểu Những lời cháu nói, chú đều hiểu
Mẹ Hồ há miệng thở dốc, định nói gì, nhưng bị cha Hồ trừng
Mau đi pha trà đi, còn đứng ngốc ở đây làm gì?
Cố Nam Sóc không để ý ánh mắt mẹ Hồ nhìn mình, nói tiếp
Chú có thể thông cảm được làm cháu vô cùng vui mừng. Hôm nay chú có lời nói rất đúng, lúc trước, khi đính hôn thì không có việc này. Nhưng giờ sự tình đã phát triển đến mức này rồi, nếu Dao Hoa gả cho cháu thì nhất định phải tiếp nhận nuôi nấng ba đứa trẻ. Đây không phải chuyện nhỏ. Cho nên, cháu muốn hỏi ý Dao Hoa một chút. Nếu cô ấy nguyện ý cùng cháu chiếu cố ba đứa trẻ thì cháu sẽ vô cùng cảm kích cô ấy. Còn nếu cô ấy không muốn thì cũng là chuyện thường tình, hôn sự này sẽ từ bỏ. Chú thím thấy sao?
Mẹ Hồ vui mừng ra mặt, Hồ Dao Hoa thì ngây người, cha Hồ lại lắc đầu liên tục
Không được Lúc này mà từ hôn thì nhà chú thành cái gì?
Ông không muốn con gái mình gả qua cho người ta lại phải nuôi nấng mấy đứa trẻ, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới thất tín bội nghĩa.
Cố Nam Sóc xua tay