Chú đừng nghĩ nghiêm trọng quá. Đây không phải nhà chú sai, cũng không phải cháu sai, chỉ có thể trách tạo hóa trêu ngươi. Nếu trong thôn có người nói gì thì cháu sẽ ra mặt giải thích.
Mẹ Hồ sợ cha Hồ nói lung tung nên lần này giành mở miệng trước
Vậy thì cảm ơn cháụ Vẫn là cháu đọc sách nhiều nên hiểu lý lẽ.
Một câu như này khẳng định là sẽ từ hôn.
Cố Nam Sóc nhìn về phía Hồ Dao Hoa. Anh biết mình không có tình cảm gì với cô, nhưng không biết cô đối với mình như thế nào. Từ hôn là chuyện của hai người, không thể do mình tự quyết định được, mà phải cả nhà gái nêu ý kiến.
Mẹ Hồ hiểu ý, đẩy đẩy Hồ Dao Hoa, nháy mắt ra hiệu liên tục. Hồ Dao Hoa không biết là suy nghĩ cái gì, một lúc sau mới hồi phục tinh thần, gật đầu nói
Tôi đồng ý từ hôn.
Nghe được câu này, Cố Nam Sóc nhẹ nhàng thở ra. Anh thật đúng là sợ Hồ Dao Hoa rễ tình đâm sâu với anh, đến lúc đó mới thật là không biết nên xử lý thế nào. Cũng may, Hồ Dao Hoa không có tình cảm gì đặc biệt với anh.
Chỉ là, trong ánh mắt của cô ta nhìn anh, tuy không có tình cảm gì, nhưng lại lộ ra nghi ngờ với gì đó quái dị, còn có cảm giác như đang …. Thương hại?
Cố Nam Sóc không hiểu ra sao, là anh nhìn lầm rồi sao?
Editor Vương Chiêu Meo
Cố Nam Sóc đi rồi, cha Hồ thổi râu trừng mắt
Giờ bà vừa lòng rồi chứ?
Mẹ Hồ không phục
Ông nổi điên gì với tôi đấy Tôi không phải vì con gái sao? Chính ông cũng không muốn con bé gả qua đó sống gian nan mỗi ngày còn gì?
Cha Hồ há miệng thở dốc, á khẩu không trả lời được. Ông không muốn con gái gả qua phải chịu khổ, nhưng lúc Cố gia cường cônh thì đòi đính hôn, lúc nhà người ta gặp nạn lại từ hôn, nào có chuyện như thế
Mẹ Hồ nói tiếp
Vốn dĩ tôi nghĩ tốt xấu gì trên danh nghĩa bọn trẻ kia cũng có không ít, còn có cả tiền an ủi, thì hôn sự này có thể xem xét lại. Nhưng kết quả thì sao? Hôm nay ông nghe thấy rồi còn gì, nếu chăm sóc bọn trẻ theo đúng lời Cố Nam Sóc nói thì phải xài hết bao tiền? ......
Ban đầu tôi còn chưa nghĩ được gì, sau lại càng nghĩ càng cảm thấy không đúng. Chúng ta làm ruộng cả đời, sao lại không biết đây là chuyện dựa vào ông trời mà ăn cơm? Nếu là mùa màng không tốt thì phải làm sao? Hơn nữa, hắn chỉ nói đến chuyện cho bọn trẻ ăn thịt, đóng học phí, thế còn những vật dụng khác thì sao? Huống hồ, người ăn ngũ cốc hoa màu vẫn có thể sinh bệnh. Ông là đại phu thì biết rồi đấy, sinh bệnh cần phải chi hết bao tiền? Những chuyện này, một chữ Cố Nam Sóc cũng không nhắc tới.
.......
Nói cái gì mà tiền tài đồ đạc của bọn trẻ vừa đủ dùng Có cái rắm Sao mà đủ được Cố Nam Sóc là có chủ ý cho không bọn trẻ. Chút tiền lương của hắn đều để trợ cấp cháu trai mình, thế còn vợ con hắn thì phải làm sao bây giờ? Dao Hoa thật gả qua đó thì sẽ khổ sở cỡ nào?
Hồ Dao Hoa không muốn cha mẹ ầm ĩ lên, nên vội ngăn lại mẹ mình
Được rồi mẹ Giờ hôn sự hủy rồi, mẹ bớt tranh cãi đi. Con biết là mẹ muốn tốt cho con. Không phải là ba cũng muốn tốt cho con sao? Đây là ba đang lo lúc này từ hôn, người khác sẽ nói con chê nghèo yêu giàu, thanh danh con sẽ không tốt
Cái gì mà thanh danh với chẳng không thanh danh? Thanh danh có thể tạo ra cơm ăn à? Hơn nữa, con gái mẹ không tồi, cũng là người từng đọc sách, có văn hóa, còn sợ không tìm được mối khác tốt hơn chắc? Hoa Nhi, con cứ chờ đi. Mai mẹ sẽ vào thành tìm chị con. Chị con quen nhiều người ở thành phố, anh rể con còn là công nhân trong xưởng máy, đơn vị cũng không tồi. Mẹ sẽ bảo mấy đứa nó giới thiệu người cho con.
Bà….. Thôi được, các người muốn thế nào thì thế, tôi mặc kệ