Chẳng lẽ Tiểu Cảnh không thích chú ba với cô út sao?
Không có Tiểu Cảnh thích chú ba và cô út lắm
Vậy sao Tiểu Cảnh không muốn sống cùng với chú ba và cô út?
Cố Minh Cảnh nháy mắt bị dẫn lệch đường
Không phải cháu không muốn Mẹ….
Bé trộm nhìn Cố Minh Huy một cái, thấy anh cả trợn mắt tức giận nhìn mình, đầu rụt lại một cái, không nói thêm gì nữa. Tuy bé còn nhỏ, nhưng mấy ngày nay trong thôn bàn tán chuyện, bé nghe được không ít, hơn nữa vừa rồi anh cả và chú ba cũng đã nói. Ngoài miệng bé không chịu thừa nhận, nhưng trong lòng hiểu rõ mẹ sẽ không trở lại nữa.
Nghĩ như thế, mũi bé trở nên chua xót.
Cố Nam Sóc nhặt đồ chơi ếch xanh lên, lau bùn đất rồi đưa cho bé. Cố Minh Cảnh nhìn một lúc lâu, mấy lần định lấy, sau đó nhìn sang Cố Minh Huy, lại lắc đầụ
Cố Nam Sóc nhét con ếch xanh vào lòng ngực bé
Đây là đồ mẹ mua cho Tiểu Cảnh, là của Tiểu Cảnh. Tiểu Cảnh muốn giữ thì giữ.
Thật ạ?
Đương nhiên
Trẻ con ăn vạ nhanh, đi cũng nhanh. Nghe chú mình nói thế, Cố Minh Cảnh ôm lại món đồ chơi, nở nụ cười.
Dỗ đứa trẻ 4 tuổi thì dễ, hai đứa 8 tuổi với 11 tuổi thì không như thế.
Cố Nam Sóc để Cố Minh Cảnh ngồi xuống xong, lại kéo Cố Minh Huy và Cố Minh Hiên tới bên người
Các cháu còn nhỏ, có rất nhiều quyết định của người lớn, tụi cháu chưa hiểu được. Mẹ các cháu không phải là không yêu thương các cháu, chỉ là bà ấy…..
Cố Nam Sóc chưa từng có con, nên không biết cần xử lý thế nào. Trong lòng anh cảm thấy không nên để bọn trẻ hận mẹ mình suốt đời, vì vậy cố gắng nói sao cho dễ nghe nhất. Kết quả, chưa đợi anh nói xong, Minh Huy đã trách móc anh
Chú ba không cần lừa cháụ Cháu biết hết Ngày đó mọi người bắt mẹ cháu về, những gì mọi người nói, cháu với Minh Hiên trốn ở bên ngoài đều đã nghe được hết.
Cố Nam Sóc ngẩn người. Anh cảm thấy có một số trường hợp không nên để bọn trẻ nghe được nhìn thấy, cho nên đều chú ý để bọn trẻ tránh xa ra, không nghĩ tới, mấy đứa trẻ này mẫn cảm, cảm thấy có chuyện gì đó không đúng nên chạy về nghe lén.
Cố Minh Huy không nhịn được nữa, khóc không thành tiếng
Cháu nghe thấy cả, bà ấy không chỉ chạy mà còn cầm hết tiền trong nhà đi. Bà ấy còn ký tên đồng ý sau này không có quan hệ gì với tụi cháu nữa.
Cố Nam Sóc khẽ nhếch môi. Ký hiệp nghị là chủ trương của anh, cho nên nhất thời anh không biết giải thích sao.
Cháu không hiểu vì sao chú ba lại bắt bà ấy ký tên, nhưng cháu biết nhất định là chú ba muốn tốt cho tụi cháụ Chú yêu thương tụi cháu, tụi cháu đều biết cả. Còn bà ấy… bà ấy vốn không thương tụi cháụ
Editor Vương Chiêu Meo
Cố Minh Huy lớn nhất trong ba đứa, cho nên có thể cảm nhận được mấy năm nay Lâm Thục Tuệ chẳng quan tâm đến mấy anh em là bao. Có lẽ không thể nói là hoàn toàn không thương, chỉ là so sánh với bất kỳ ai trong nhà thì đều nhỏ bé hơn cả.
Cố Minh Hiên không như Cố Minh Huy, đã sớm khóc thành tiếng, mặt chứa đầy nước mắt
Ngày đó nhà ngoại cháu nói nhiều như thế, tất cả đều chỉ đòi tiền chú, từ đầu tới đuôi không hỏi tụi cháu một câu Chúng cháu có ổn không? Bà ấy cầm hết tiền đi thì chúng cháu phải làm sao đây? Người trong thôn mà biết thì sau này sẽ nói thế nào, sẽ cảm thấy tụi cháu thế nào? Một câu cũng không hỏi .....
Lúc họ đi, cháu với anh cả lẳng lặng theo sau, nhưng mà bà ấy không hề nghĩ sẽ quay lại xem bọn cháu một cái. Bà ấy cũng không nghĩ tới chuyện ít nhất…. ít nhất tạm biệt tụi cháu một câu Cháu nhìn vào phòng bà ấy, bà ấy mang tất cả đồ đạc đi hết, quần áo, giày dép, kẹp tóc, ngay cả bút máy chẳng động vào mấy lần cũng không quên, chỉ có không nhớ đến tụi cháu thôi.