⬅ Trước Tiếp ➡

Đinh Nhị Cẩu cũng là đàn ông, hơn nữa còn là loại đàn ông thứ thiệt, điều chủ yếu là hiện tại cũng đang thời kỳ trưởng thành, vào độ tuổi còn trẻ dễ bốc đồng liều mạng.
Vương Đại Bưu, trong miệng cậu, phun ra cái gì thối vậy, ai là người yêu của cậu Lại nói bậy, coi chừng tôi đem đầu lưỡi cậu rút ra
Rút tôi đầu lưỡi, cậu tới đây, tôi đang ước điều đó đấy
Tên choai choai kêu là Vương Đại Bưu, tên quả thật là giống người đấy, to cao vạm vỡ, hắn cúi đầu, le lưỡi ra, giống như là con chó sắp nổi điên, cười haha hướng Giang Hàm Thiến đi tới.
Giang Hàm Thiến sợ tới mức phải lui về phía sau, vừa vặn thối lui chạm đến người của Đinh Nhị Cẩu không khỏi nhìn lên, cô thấy ánh mắt lửa giận của Đinh Nhị Cẩu làm cho hoảng sợ, đây là ánh mắt có khả năng giết người, đang muốn khuyên Đinh Nhị Cẩu nhìn một chút, không nên vọng động, lúc này Vương Đại Bưu đã tới gần bên cạnh cô, cô chỉ kịp nhìn thấy cánh tay của Đinh Nhị Cẩu cầm lấy quyển sách nói về hình pháp bìa cứng đưa lên, nghe “ bùm “ một tiếng, Vương Đại Bưu ngã nhào xuống ngay dưới chân của cô.
Hình pháp, quả thật là thật lợi hại, đối phó với bọn lưu manh này, phải dùng tới hình pháp, còn lại hai thằng mày, ai lên trước?
Sợ hãi trở về từ quá khứ
Ai cũng không phát hiện được Vương Đại Bưu như thế nào bị Đinh Nhị Cẩu lập tức đánh ngã xuống đất, nhưng Giang Hàm Hạm thì thấy rỏ, hắn dùng gáy sách quyển hình pháp đập vào trên đầu Vương Đại Bưu, làm tên này bị ngất đi. Trời ạ, hình pháp là quyển sách mình đưa cho hắn, đây cũng là quyển cuối cùng mà mình tìm khắp nơi mới có được.
– Anh Bưu, anh không sao chứ, anh Bưu, tỉnh lại
Hai tên đàn em đến bên cạnh Vương Đại Bưu, ngồi xổm xuống lay động hắn.
– Không được rồi, xảy ra án mạng, báo cảnh sát đi.
– Không cần báo cảnh sát, tao chính là cảnh sát đây, tao tự bảo vệ mình, do Vương Đại Bưu đánh lén cảnh sát, đợi cảnh sát đến đây, tụi mày cùng đi vào chung trong trại giam, nói rõ ràng là chuyện gì xảy ra
Đinh Nhị Cẩu cũng lo lắng đến tình hình Vương Đại Bưu tuy rằng cũng rất muốn ngồi xuống nhìn xem Vương Đại Bưu thế nào, mình vừa rồi dùng hết sức đập gáy sách vào đầu hắn, nhưng nếu bây giờ tỏ vẻ cũng âu lo tình hình Vương Đại Bưu , thì hai thằng này dựa vào ồn ào, vạn nhất cảnh sát hay tin chạy tới cũng không phải chuyện tốt, dù sao đây tỉnh thành, không phải là tại trấn Lâm Sơn.
Vì thế Đinh Nhị Cẩu vừa nói, vừa rút ra giấy chứng nhận quơ quơ cho hai tên kia thấy, thật ra ai xem không nhìn thấy rõ.
– A, tụi tao còn có việc, không đi theo được về đồn cảnh sát, chuyện này cũng không có vấn đề liên quan gì đến tụi tao, thôi đi
Nói xong hai người bỏ chạy, Đinh Nhị Cẩu nhìn qua thì biết, hai thằng này cũng có vấn đề, nếu không thì làm gì sợ hãi đi đến đồn cảnh sát như thế.
– Này, mau tỉnh dậy
Đinh Nhị Cẩu cúi người dùng tay lay đầu Vương Đại Bưu thử một chút, nghe ra vẫn còn hơi thở đều đều, thật ra hắn muốn tưới nướƈ tıểu cho thằng này tỉnh lại, nhưng bên cạnh còn có cô gái, cho nên chỉ đá nhẹ vào hai chân Vương Đại Bưụ
Một lát sau, Vương Đại Bưu từ từ tỉnh dậy, nhìn xem chung quanh, chỉ thấy Đinh Nhị Cẩu với Giang Hàm Thiến đứng bên cạnh mình cách đó không xa, còn hai tên đồng lõa sớm đã mất dạng
– Còn muốn đánh nữa không, giờ còn có mình mày, tao và mày tiến hành quyết đấu một trận, như thế nào đây?
– Mày là ai? Mà lại dám đánh tao, mày có biết tao là ai hay không?


⬅ Trước Tiếp ➡