⬅ Trước Tiếp ➡

Vương Đại Hổ sờ sờ lên đầu của mình, bây giờ vẫn còn choáng váng.
– Mày là ai tao không quan tâm, nhưng còn tao là ai? Mày biết không, mày mới vừa nói Giang Hàm Thiến là người yêu của mày ư? Tao cho mày biết, mau dẹp đi ý niệm này, cô ấy là người yêu của tao, sau này còn dám quấn quít lấy cô ấy, tao gặp được sẽ đánh gãy hai chân của mày, tao sẽ khiến cho mày cả đời này, ở trên con đường này đi ăn xin, giống như tên ăn mày kia.
Theo phương hướng ngón tay Đinh Nhị Cẩu, nơi xa kia, quả nhiên có một người đang xin cơm, cảnh này khiến Vương Đại Bưu không rét mà run, hắn cũng định nói cứng một chút, nhưng vừa mới bị đánh ngất xỉu, bây giờ còn chưa có tỉnh táo lại, cho nên cũng không dám nói nữa.
– Chúng ta đi
Đinh Nhị Cẩu cầm lại sách vở trên đất, vỗ vỗ phía trên bụi đất, đưa tay nắm ở eo nhỏ Giang Hàm Thiến đi về phía trước, với một tư thế, thật sự là hùng dũng oai vệ ngây người.
– Đủ chưa, còn chưa buông ra?
Vượt qua dãy phố, Giang Hàm Thiến hợp xấu hổ nói.
– À.. thực xin lỗi, vừa rồi tôi nói không có ý tứ, bảo bà là người yêu của tôi
– Bỏ qua đi, chuyện vừa rồi là tôi cám ơn ông, hôm nay tôi sẽ mời ông ăn cơm
– Tên kia là ai, hình như bà có quen với hắn?
– Ý ông nói Vương Đại Bưu hả, đúng vậy, có biết hắn, qua một lần tụ hội gặp mặt trong giới gồm con cái những kẻ có tiền của, kể từ khi đó, hắn bắt đầu quấn quít lấy tôi, phiền chết được, ông thay tôi giáo huấn hắn một chút, thật sự là khoan khoái nhân tâm, hôm nay chắc sẽ ăn nhiều thêm một chén cơm
– Có chuyện tụ tập như vậy nữa hả bà?
Đinh Nhị Cẩu cười cười nói.
– Tại sao không có, cha tôi buôn bán địa ốc, sau khi tôi thi đậu đại học, việc buôn bán của cha càng lúc càng lớn, hiện tại làm cả nơi tỉnh thành, lần đó tụ tập lại không biết là ai sắp xếp, tôi cùng cha ta cũng đi, đến mới biết được gặp toàn là con cái nhà giàu ở tỉnh thành, cũng không thiếu con ông cháu cha trong giới chính quyền, quả thực giống như là đại hội lễ xem mắt vậy, làm tôi phiền muốn chết, Vương Đại Bưu này chính là hôm đó gặp phải đấy, hôm nay thật sự là xả được cơn bực tức
– Ha ha, thì ra bà cũng thuộc hàng con ông cháu cha nha, vậy thì bữa cơm này bà không mời thì còn ai nữa
Đinh Nhị Cẩu trêu đùa.
– Ông nằm mơ đi, cái gì là con ông cháu cha, tôi vẫn muốn làm một thầy thuốc, lý tưởng của tôi chính là trở thành một bác sĩ giỏi, vì bệnh nhân trị liệu bệnh tật, nhiều tiền như vậy làm gì, Trường Sinh, tôi phát hiện ông bây giờ trở nên ham tiền, há mồm ngậm miệng đều là tiền, tính kiêu ngạo xem thường vật chất trước kia của ông đâu mất rồi vậy Đối với tư tưởng bây giờ của ông, thật sự làm tôi thất vọng.
Giang Hàm Thiến nửa đùa nửa thật nói, những lời này cô đã sớm muốn nói rồi, nhưng là không có cơ hội thích hợp, hiện tại sẵn dịp nên nói ra luôn.
Đinh Nhị Cẩu cười cười không nói gì.
– Thế nào, bị tôi nói trúng tim đen rồi phải không? Tôi thấy ông thay đổi rất nhiều
Giang Hàm Thiến nói.


⬅ Trước Tiếp ➡