⬅ Trước Tiếp ➡

Thật ra những quán ăn này cô đều đã ghé qua, chẳng qua cô không biết Đinh Nhị Cẩu có tiền hay không, nhưng ngượng ngùng không dám hỏi, sợ bị tổn thương lòng tự ái của hắn.
Trời ơi Bà mang cho tôi sách nhiều như vậy, khi nào thì mới xem hết, tôi cũng chẳng biết có thể qua nỗi kỳ thi hay không nữa
Ông thì tôi dám chắc được, nhớ ngày trước, ông trâu bò đến là cỡ nào, khi đó bọn tôi thường đàm luận nhiều nhất, chính là trong học kỳ, ai có thể vượt qua ông, nhưng mỗi khi nhìn qua thành tích của ông, bọn tôi đều là vô cùng thất vọng vì không thể sánh bằng ông, khi đó có phải hay không ông rất đắc ý chứ?
Giang Hàm Thiến hỏi.
Um.. chuyện đã qua, không đề cập tới nữa, hiện tại tôi chỉ muốn nói, bằng cách nào kiếm được nhiều tiền hơn, cái này mới là trọng yếu nhất, bà thử nghỉ xem, đúng không
Đinh Nhị Cẩu giống như một con buôn, làm cho Giang Hàm Thiến trong lòng hơi thất vọng, điều này cũng không sai, dù sao Đinh Nhị Cẩu lăn lộn ngoài đời, khó khăn đã thấm nhuần rồi, còn Giang Hàm Thiến vẫn là một cô gái sống trong sự bảo bọc tháp ngà của gia đình, một cô gái vẫn còn nhiều mơ mộng.
Hai người lập tức trầm mặc, cứ như vậy bước tới.
À, tôi muốn hỏi bà một chút, chuyện nhờ tìm giùm một hộ lý sao rồi, mấy ngày nữa tôi chắc phải đi về, điều lo lắng là chị tôi phải ở lại trong bệnh viện này
Việc này à, tìm được rồi, ông yên tâm đi, sau khi ông về rồi, còn có tôi nữa mà, đúng rồi, chị của ông? Tôi nhớ là hình như ông đâu có người chị nào
Giang Hàm Thiến cười cười có chút ám muội.
Đinh Nhị Cẩu trong lòng hơi lo lắng, giác quan thứ sáu của phụ nữ thấy thật đúng là linh, không phải là đoán mò nha.
– Đó là thân thích của tôi, nếu không tin, tôi dẫn bà đi gặp chị tôi một chút.
Đinh Nhị Cẩu cố nén nội tâm kích động, nói dối tỉnh tuồng.
– Được rồi, tôi tin ông
Hàm Thiến, cậu đi đâu vậy?
Hai người đang nói chuyện với nhau, thì thấy bên cạnh có ba tên choai choai, dáng vẻ lưu manh, nhìn qua thì biết là những kẻ không tốt rồi.
– Tôi đi đâu, mắc mớ gì tới các cậu, tránh ra?
Giang Hàm Thiến nghe được giọng nói này, gương mặt chán ghét lộ rỏ ra trên khuôn mặt cô, nhưng nhìn dáng điệu thì biết là Giang Hàm Thiến có quen mấy người này.
Ê, thằng kia, mày ở nơi nào nhô ra, tạo cảnh cáo mày, về sau tránh xa Giang Hàm Thiến một chút, nếu không, tạo chặt chân của mày.
Chặt chân của tao, tụi mày dựa vào cái gì?
Đinh Nhị Cẩu vừa nhìn thấy là ba người, trong lòng cũng có điểm hơi ớn, nhưng hiện tại không thể lộ ra luống cuống, không tại sao cả, bởi vì có cô gái ở bên cạnh, nếu mà rút lui bỏ chạy, như vậy thì hình ảnh của mình trong mắt cô gái này, coi như xong rồi, chứng tỏ mình là một tên hèn nhát, cho nên Đinh Nhị Cẩu dù xảy ra thế nào đi nữa, cũng phải đứng lại đương đầụ
Bất quá cũng may là thường xuyên xách nước, bổ củi cho nhà Hoắc Lữ Mậu, mấy ngày nay thân thể xương cốt tráng kiện không ít, hơn nữa hắn đi theo Trương Cường học tập cách đấu cầm nã, cũng học xong mấy chiếu, nhưng là muốn đối phó với ba người, trong lòng hắn một điểm nắm chắc cũng không có.
Ha ha, thằng này, miệng còn rất cứng, tạo cho mày biết, bởi vì Giang Hàm Thiến sớm hay muộn cũng là người yêu của tao, mày dám động người yêu của tao, có tin hay không tao sẽ làm thịt mày
Một tên ra về đầu lĩnh trong nhóm, đột nhiên nổi giận, còn nói Giang Hàm Thiến là người yêu của hắn.


⬅ Trước Tiếp ➡