Uyển Uyển đi vào nhà, trong lòng thầm kinh hãi nghĩ, Đông Xưởng cùng Cẩm Y Vệ gì đó quả thật bá đạo, vô thanh vô thức xuất hiện liền muốn lập tức áp tải nàng vào kinh diện thánh.
Hành lý của Uyển Uyển không nhiều, chỉ có hai bao quần áo và một rương họa cụ. Thu thập xong xuôi liền bị hai Cẩm Y Vệ kéo một mạch lên xe ngựa.
"Chúng ta lập tức xuất phát a." Lý Xuân Hoa trông thấy nàng đi tới, liền bước lên phía trước chào hỏi, rồi thong thả dẫn nàng đến phía sau xe ngựa, cẩn thận vén rèm lên: "Chúng ta đi đường thủy. Chỗ này cách bến tàu một đoạn đường nữa, tiên sinh, mời."
Uyển Uyển gật gật đầu biểu thị đã hiểu, rồi nhanh chóng leo lên xe.
Đến bến tàu đã là chạng vạng tối, bên bến đậu một chiếc thuyền hai tầng, cũng không tính là quá lớn nhưng lại lộ ra một cỗ quý khí, lộng lẫy bức người.
Uyển Uyển xuống xe ngựa, Lý Xuân Hoa đã sớm đứng cạnh xe ngựa chờ dìu nàng xuống. Nàng nhìn Lý Xuân Hoa, cặp mắt nịnh nọt đi đến, lôi từ ống tay áo ra một ít bạc vụn đặt vào lòng bàn tay hắn, nói nhỏ: "Lý đại nhân, ngài đã vất vả, lộ trình về sau còn xin ngài chiếu cố nhiều đến tại hạ."
Mặt Lý Xuân Hoa xán lạn ý cười, tiếp nhận bạc, đặt vào trong túi ngực, sau đó làm động tác mời: "Tiên sinh khách khí. Chúng ta ở tại tầng một, ngài sẽ sinh hoạt, ăn nghỉ ở tầng hai, có chuyện gì ngài cứ phân phó chúng ta một tiếng là được. Hành lý của ngài chúng ta đã đặt vào phòng ngài rồi."
Nàng à một tiếng, đi theo sau Lý Xuân Hoa lên thuyền.
Trong khoang thuyền có thêm chừng 4, 5 Cẩm Y Vệ khác, mỗi người trấn giữ một lối thông ra ngoài mạn thuyền, Uyển Uyển sững sờ, Lý Xuân Hoa đi đến trước mặt nàng, từ tốn nói, "Ngài xem, Hoàng Thượng quả là rất quan tâm đến ngài."
Uyển Uyển không nói gì, nàng nghe nói Gia Hòa đế là một minh quân yêu tài, lại cực thích hội họa, thứ hoàng thượng để ý cũng không phải là nàng mà là tranh của nàng.
Ở trên bàn tầng một đang bày một bàn ăn thịnh soạn. Nàng nhìn mà nhịn không được nuốt nước bọt cái ực. Lý Xuân Hòa cực kì thấu hiểu lòng người, lập tức nói: "Nếu tiên sinh không chê, có thể dùng cơm cùng chúng tại hạ?"
Bàn thức ăn này đều là những món ăn làm theo kiểu Bắc Kinh, nàng đã nhiều năm không được ăn đồ ăn Bắc Kinh, vì vậy tự nhiên cảm thấy hoài niệm vô cùng nên nhất thời chỉ lo dùng bữa. Lý Xuân Hoa lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, lấy lòng trước nay vốn là sở trường của hắn, bèn tìm chuyện hỏi han, tăng tình cảm: "Tiên sinh là người vùng nào, ta nghe khẩu âm của tiên sinh cảm thấy có vẻ giống giọng người ở Bắc Kinh."
Uyển Uyển đang ăn cơm cực kì hăng hái, thấy hắn nói chuyện với mình bèn ngừng đũa: "Thính lực của Lý đại nhân quả thật lợi hại, ta vốn là người gốc kinh thành, sau này mới chuyển tới Chiết Giang."
"Trách không được ta cảm thấy khẩu ẩm của ngài chuẩn xác vô cùng." Hắn bèn thân thiết tiếp tục chủ đề: "Tiên sinh một mình đến Chiết Giang mà không đem theo sai vặt hay nha hoàn nào sao?"