Nhanh chóng mở ra, nội dung trong thư khiến mi tâm nàng không khỏi nhảy một cái, lập tức muốn cự tuyệt việc này. Không nói đến tài vẽ tranh của nàng chưa đến mức xuất sắc thần sầu, trăm năm có một; dù nàng đúng là Tử Vãn tiên sinh nổi danh thiên hạ, múa bút như thần thì sao nào, riêng việc nữ giả nam trang nếu bị phát hiện ra, nhẹ thì có thể tùy tiện cho qua, giấu thân phận mà sống, nặng thì chính là tội khi quân, liên lụy cửu tộc; huống chi..
Nàng bất động mấy giây sau đó lại nhìn xuống lá thư.
"Hoàng thượng đã phái người đón con vào kinh, con không thể từ chối được, cứ tiến kinh, vi sư sẽ tìm cách an bài giúp con."
Thần sắc Uyển Uyển cực kì khó coi, gập lại lá thư, bên dưới rơi ra một tờ thư tiến cử. Sư phó cũng thật là, chẳng lẽ người muốn nàng tiến cung làm Hàn lâm viện họa sĩ à..
Ở triều đại này không phải không có nữ họa sĩ cung đình, nhưng thân phận nam tử thì thuận tiện hơn nhiều, nàng vào nam ra bắc hành tẩu đều nữ phẫn nam trang, hơn nữa việc cải trang thành nam nhân còn giúp nàng che giấu tai mắt người đời.. Tiến cung càng có thể phòng ngừa những phiền toái không cần thiết.
Nàng ngồi bên dòng suối nhỏ, tựa đầu vào tảng đá bên cạnh, do dự nghĩ, từ trước đến nay nàng luôn giấu kín thân phận nữ nhi, tự nhiên phóng khoáng đóng giả nam nhân.. Đang ngồi trầm tư bỗng có một giọng nam the thé cất lên từ phía sau: "Xin hỏi, vị này chính là Tử Vãn tiên sinh?"
Uyển Uyển quay đầu lại, nam tử trước mắt da trắng, môi đỏ, mặt mũi nhẵn nhụi, lông mày nhỏ nhắn được vẽ tỉ mỉ kéo dài đến tận huyệt Thái Dương, khuôn mặt hắn tràn ngập ý cười, phía sau còn có hai Cẩm Y Vệ hông dắt bội đao, lạnh lùng, nghiêm cẩn.
Nàng đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, hắn đội mũ nhọn, chân đi một đôi giày trắng muốt sạch sẽ, không phải quan viên, đoán chừng là người của Đông Xưởng.
Thấy ánh nhìn nghi hoặc của nàng, hắn liền nhanh nhẹn bước lên giới thiệu: "Ta tên là Lý Xuân Hoa, Đốc chủ Đông Xưởng chính là cha nuôi của ta. Chủ nhân nhà chúng ta sai ta đến đón ngài."
Uyển Uyển ngay lập tức hiểu rõ, liền đứng dậy thu thập họa cụ trước mặt nói: "Lý đại nhân, ngài chờ ta một lát, ta cần thu thập một số đồ đạc cần thiết."
Lý Xuân Hoa trao đổi ánh mắt với hai tên Cẩm Y Vệ phía sau, trước mặt nàng lập tức xuất hiện vạt áo của hai bộ Phi Ngư Phục, nàng ngẩng đầu nhìn hai người vừa bước đến, chỗ họa cụ giấy bút trên phiến đá thoắt cái đã được cất gọn gàng vào túi. "Tiên sinh, cứ giao cho chúng tiểu nhân."
Nàng không từ chối, chỉ gật đầu cười. Hai Cẩm Y Vệ kia cùng nàng tiến về chỗ ở, đến cổng, Uyển Uyển hắng giọng một cái, khổ sở nói: "Hai vị đại nhân mời dừng bước. Tại hạ muốn sắp xếp lại đồ vật bên trong nhà, thật sự có chút không tiện để hai người theo vào, cảm phiền hai vị đứng đây chờ tại hạ một lát."
Hai người kia liếc nhìn nhau, xong liền chắp tay sau lưng nghiêm chỉnh đứng gác hai bên cửa, thật giống hai pho tượng Thiên Vương trước cổng chùa miếu.