Nàng lắc đầu, "Trước kia nhà ta rất nghèo, vì vậy không quen người ta hầu hạ. Sau này vì phải di chuyển nhiều nơi, nên cũng tìm mua một gã sai vặt, tuy nhiên nếp sống đã bao năm không thay đổi được, lại thêm thánh thượng anh minh, quốc thái dân an, thiên hạ thái bình, thổ phỉ, trộm cướp cũng không có, vì vậy ta liền cho gã sai vặt kia đi."
Lý Xuân Hòa nhẹ gật đầu, "Tiên sinh đi du ngoạn nhiều nơi như vậy cũng thật không dễ dàng, nhìn tiên sinh đoán chừng niên kỷ cũng không lớn..Vậy.."
"Ừ. Năm nay ta vừa tròn 21 tuổi."
Đợi nàng nói ra tuổi tác, Lý Xuân Hoa lại thiếu điều không thể dừng lại việc nịnh nọt, tán dương.
Gặp phải kẻ ưa diễn trò, nàng còn phải hùa theo diễn cùng, hóa thân thành một bộ dáng ti tiện, nhún nhường trò chuyện qua lại, quả thực không thú vị. Uyển Uyển cảm thấy chung đụng với dạng người này là việc cực kì mệt mỏi, nhưng cũng chỉ đành nín nhịn cho đến khi hồi kinh.
Đã 6 năm nàng chưa trẻ về kinh thành, mười sáu rời Bắc Kinh, mười bảy đến Tô Châu, theo sư phó Cố Đãi Chiếu học nghệ 3 năm, đầu năm nay mới có chút thành tựu vì vậy quyết định rời Tô Châu du sơn ngoạn thủy, đi khắp nhân gian họa lại cảnh đất trời, nhưng chẳng thể ngờ chưa đầy hai tháng vừa đến Chiết Giang, nàng liền bị vời vào kinh.
Thuyền cứ thế xuôi dòng tiến về kinh thành, hơn nửa tháng sau, vào đầu hạ, Uyển Uyển trở về Bắc Kinh sau bao năm xa cách.
Giải thích:
[1] Linh Ẩn tự, chùa Linh Ẩn ( giản thể : 灵隐寺; phồn thể : 靈隐寺; bính âm : Língyǐn Sì) (Linh Ẩn: nơi ẩn náu của tâm linh) là một ngôi chùa Phật giáo của Thiền tông nằm ở phía bắc-tây của Hàng Châu , tỉnh Chiết Giang , Trung Quốc . Đây là một trong những ngôi chùa Phật giáo lớn nhất và giàu có nhất Trung Quốc, và có chứa nhiều chùa chiền và hang động có tượng Phật.
Tu viện này là lớn nhất so với các đền ở dãy núi Vũ Lâm Sơn (tiếng Trung: 武林山; bính âm: Wǔlínshān), cũng có một số lượng lớn các hang động và tượng đá chạm khắc, nổi tiếng nhất trong số đó là hang Phi Lai phong (飞来峰; nghĩa là: "nơi gió đến tụ lại").
Nhớ bạn ngâm thơ (Hoài cựu không ngâm.)
Hoàng đế nghe tin Tử Vãn tiên sinh đã đến thì vô cùng vui vẻ. Sau khi tặng cho thất vương bức Ba Sơn đồ kia ngài luôn nhớ nhung không quên được bút pháp cứng cáp hữu thần của bức họa đó, nhưng vì lý do mặt mũi nên không tiện đòi về.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Tranh của hắn trước nay thiên về độ tinh tế, nhưng lại thiếu hụt đi cái hùng hồn hữu lực, đúng lúc này vị Tử Vãn tiên sinh kia xuất sư, cùng là đệ tử của lão sư phó Cố Đãi Chiếu, tài năng lại rất được lòng hắn, vì lẽ đó hắn đối với vị sự đệ này có mấy phần chờ mong.