⬅ Trước Tiếp ➡
Bác Diên nhìn mắt cá chân cô ngày một sưng đỏ lên, chân mày không ngừng chau lại “Không cần chụp X quang sao?”
“…”
Bác sĩ im lặng nhìn anh, hỏi lại chẳng hề nể nang “Cậu là bác sĩ hay tôi là bác sĩ?”
Bác Diên im lặng, đưa tay gãi gãi chóp mũi.
Hiếm khi thấy được Bác Diên bị người khác chặn miệng như vậy, Trì Lục buồn cười không chịu được, nhưng thấy trong đôi mắt hoa đào sâu thẳm kia chỉ có một mảng tịch mịch, cô lại không nỡ.
Vết thương không nghiêm trọng, dĩ nhiên Trì Lục không cần nhập viện.
Bác Diên không bế cô ra khỏi phòng khám nữa, Trì Lục cũng không gượng ép, níu cánh tay anh chậm chậm bước đi. Ra ngoài sảnh bệnh viện, Từ Minh Trạch đang đẩy một chiếc xe lăn cùng với túi chườm lạnh về đây “Bác tổng.”
Bác Diên cầm lấy túi chườm, nhìn cô “Chườm ở đây luôn?”
Mí mắt run lên, môi Trì Lục mím lại dưới lớp khẩu trang, cô cảm nhận được có nhiều ánh mắt tò mò chung quanh mình “Vào … vào trong xe được không?”
Cô không muốn bị mọi người vây xem như khỉ đâụ
Bác Diên không nói gì, với tay đẩy xe lăn tới, ý muốn cô ngồi lên.
Trì Lục “Tôi … tôi không muốn ngồi xe lăn.” Có thể vì chân đau nên tính tình đại tiểu thư cô che giấu rất lâu bỗng nhiên bộc phát hết ra.
Ánh mắt Bác Diên dừng lại, cúi đầu nhìn cô. Trì Lục rũ mắt, hàng lông mi tựa như lông vũ đang nhè nhẹ quét qua trái tim anh.
“Bạn trai cũ, phiền anh giúp tôi một chút.”
Hai người giằng cô đôi chút, anh cắn môi, tiếp tục bế cô kiểu công chúa vào xe. Trì Lục được như mong muốn, dựa đầu vào ngực anh, vẻ mặt thỏa mãn, không giấy được ý cười trong ánh mắt

Ngồi trong xe, Trì Lục không làm khó Bác Diên nữa. Cô vén gấu quần, tự lấy túi đá chườm lên mắt cá chân.
Không gian im ắng, thỉnh thoảng Từ Minh Trạch liếc mắt nhìn hai người phía sau nhưng họ biến cậu thành không khí rồi. Không chỉ là không nhìn cậu, mà còn không thèm nhìn nhaụ
Trì Lục thì chườm chân. Bác Diên thì cúi đầu xem điện thoại.
Lúc xe chạy ngang qua trung tâm thương mại, Bác Diên kêu lên “Trợ lý Từ dừng xe ở ven đường.”
Từ Minh Trạch không hỏi nhiều, tìm một chỗ trống đậu xe.
Bác Diên đẩy cửa bước ra, bỏ lại một câu “Đợi tôi.”
Người vừa khuất, Từ Minh Trạch và Trì Lục nhìn thẳng vào mắt nhau, cậu ta cười cười chủ động “Cô Trì, xin lỗi.”
Trì Lục lắc đầu đáp “Lúc đó do tôi hơi thất thần.” Ở trên sân khấu chữ T vừa rồi, nếu cô không mất tập trung thì có thể tránh va chạm với người sau lưng.
Từ Minh Trạch mỉm cười, nói chuyện phiếm với cô “Tính tình Bác tổng không tốt lắm, cô đừng để bụng nhé.”
Trì Lục nhướn mày hỏi “Trợ lý Từ, cậu làm công việc này bao lâu rồi?”
“Gần được một năm.”
Trì Lục ngơ ngác, có chút bất ngờ “Vậy à.”
“Vâng.” Lúc ấy ở show diễn không có mặt Từ Minh Trạch nên cậu không nghe được lời Trì Lục gọi Bác Diên là bạn trai cũ, ngẫm nghĩ rồi nói “Trước đây Bác tổng có rời công ty một thời gian, vừa mới trở về tiếp nhận cách đây không lâụ”
Nghe vậy, mắt Trì Lục run lên.
Cô ừ nhẹ, chợt không muốn hỏi tiếp nữa.
Bên kia, Bác Diên vừa bước chân vào một cửa hàng thì Phó Ngôn Trí gọi đến.
“Ai bị trẹo chân?”
Bác Diên im lặng không đáp.
Phó Ngôn Trí khẽ cười “Trì Lục à?”
“… Ừ”
Phó Ngôn Trí hiểu ra, cười cười nói “Cũng đúng, nếu như không phải là Trì Lục thì cậu đâu có làm phiền tớ cái chuyện bé tí này.”
Bác Diên tiếp tục im lặng.
Phó Ngôn Trí không cười nhạo nữa, đạo đức nghề nghiệp bác sĩ đột nhiên trỗi dậy, hỏi mấy câu “Nặng không? Bác sĩ bên đó nói sao?”
“Chườm đá, lấy ít thuốc.”
Phó Ngôn Trí nheo mắt, nhận ra giọng nói anh có chút nghi ngờ “Cũng tốt, bị trẹo chân có thể giải quyết như vậy.”
Bác Diên cau mày “Cậu chắc chắn là không cần chụp X quang?”
⬅ Trước Tiếp ➡