Từ Minh Trạch hoàn hồn, gật đầu liên tục “Vâng, tôi đi liền.”
Văn Hạo nghe thấy động tĩnh bên này cũng chạy đến “Sao vậy, chuyện gì đã xảy ra?”
Tay Trì Lục khoác lên vai Viên Viên, bình tĩnh nói “Không sao, chỉ là bị ngã một chút.”
Nghe thế Văn Hạo không tin được nhìn cô “Chỉ ngã một chút??”
Trì Lục “…”
Anh ta nhíu mi, lạnh lùng hỏi “Em là người có thể vô tình ngã một chút?”
Trì Lục cắn môi, không lên tiếng.
Bác Diên nghe thế chỉ lạnh lùng nói “Văn tổng, làm ơn có chừng mực.”
Văn Hạo cứng họng.
Anh ta vừa định phản bác lại Bác Diên nhưng đối diện với ánh mắt đầy sát khí thì lại nhịn xuống.
“Show diễn không có y tế sao?”
Trần Tư Vân đứng bên cạnh thấp giọng lên tiếng “Có, nhưng chân cô Trì như thế này thì hay là đến bệnh viện xem xét kỹ một chút.”
Trì Lục chầm chậm đáp “Thật sự không sao, không kịp thời gian, sau khi show kết thúc tôi sẽ đến đó.”
Văn Hạo trợn mắt định phản bác, nhưng nghĩ tới tính cách bướng bỉnh của cô, chỉ đành nói “Em chắc là mình ổn không?”
“Ừ, lấy chút đá chườm..”
Còn chưa dứt lời, tay Trì Lục đột nhiên bị ai đó kéo ra, cô giật mình không kịp phản ứng, Bác Diên đã cúi người bế cô lên.
Trì Lục hoảng hốt, nhân viên làm việc quanh đó cũng trừng mắt nhìn qua đây. Khuôn mặt Bác Diên vẫn không có chút cảm xúc gì, giọng nói lạnh như băng “Đi bệnh viện.”
Mọi người đờ ra, chỉ biết máy móc gật đầụ Đến khi cả hai biến mất sau đó, đầu óc Viên Viên mới quay trở lại, thất thanh nói “Em cũng đi.”
Họ vừa đi thì show diễn cũng im ắng hẳn. Văn Hạo nhìn ra cửa, sắc mặt lạnh đi hẳn, anh ta bất động một lúc rồi hỏi người phụ nữ bên cạnh “Quản lý Trần, hy vọng cô sắp xếp chuyện này ổn thỏa.”
Lúc ấy Trì Lục đang đi tới lui trên sân khấu chữ T thì sau lưng có người vụt đến đụng trúng cô, nên mới xảy ra tình huống vừa rồi.
Hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của chuyện khi nãy, trong lòng Trần Tư Vân cũng nặng nề, cam kết “Văn tổng yên tâm, tất nhiên tôi sẽ có câu trả lời.”
Văn Hạo gật đầu, nói với những người mẫu khác “Chuẩn bị trước đi, chú ý an toàn.”
Mọi người mặc dù gật đầu hiểu rõ nhưng không thể giấu được sự tò mò trong mắt.
Bao lâu rồi cô chưa được ngửi thấy mùi hương quen thuộc này, Trì Lục cũng không biết nữa. Cánh tay người đàn ông đã trở nên rắn chắc, nét thư sinh trên người phai nhạt đi ít nhiều, thay vào đó là chút sự khắc nghiệt. Trì Lục ngẩng đầu, đập vào mắt cô là đường xương hàm thẳng tắp. Khoảng cách quá gần, dường như cô còn cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của anh, cảm nhận được yết hầu anh đang chậm rãi lên xuống.
Trì Lục cắn môi, bỗng chốc giật mình nhận ra hai năm cô rời xa anh, sức hấp dẫn trên người Bác Diên không chỉ giảm đi mà còn tăng thêm. Khí chất toát ra từ anh, bản thân cô đã không còn kiểm soát được.
Cũng đúng, sẽ chẳng ai dừng lại, con người luôn luôn phải bước tiếp.
Đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Từ Minh Trạch đã lái xe đến bên ngoài, dừng trước mặt hai người họ “Bác tổng, cô Trì.”
Bác Diên bước đến hàng ghế sau, mở cửa bế cô vào, khuôn mặt vẫn không chút cảm xúc ra lệnh “Đến bệnh viện gần nhất.”
Đường phố thông thoáng nên đến bệnh viện rất nhanh, Từ Minh Trạch tranh thủ đi xếp hàng đăng ký. Có lẽ vì thân phận của Bác Diên nên dễ dàng có được số thứ tự tốt đến mức trong lúc đợi bác sĩ đến khám, cô vẫn còn bần thần.
Bác sĩ nhìn sơ qua chân cô, mắt cá chân có chút sưng lên nhưng cũng không nghiêm trọng “Trẹo chân, nhưng không nặng lắm.”
Có vẻ bác sĩ đã quen với những tình huống nghiêm trọng nên bình tĩnh giải thích “Lấy đá chườm khoảng 30 phút, dùng thêm một ít thuốc giúp giảm đau và tiêu viêm…”
Bác sĩ vừa dứt lời, Bác Diên cau mày hỏi lại “Chỉ có vậy?”
Bác sĩ “Nếu không thì sao?”