⬅ Trước Tiếp ➡
“… Cũng đâu phải là gãy chân.” Phó Ngôn Trí không nói nên lời “Thời gian đầu bình thường sẽ chườm lạnh, đến tối sau khi uống thuốc thì dùng khăn lông chườm nóng.”
Bác Diên “Ừ.”
Phó Ngôn Trí cười nhẹ “Điều cuối cùng, hạn chế đi lại.”
Bác Diên đáp lời, im lặng mấy giây “Nếu như đi lại thì hậu quả thế nào?”
Phó Ngôn Trí ngẩn người, nghe ra được chút gì đó “Ý cậu là cô ấy tối nay còn đi catwalk?”
“Ừ.”
Mặc dù hai người đã chia tay, nhưng xem ra không ai hiểu rõ con người Trì Lục bằng Bác Diên cả. Chỉ cần chân cô chưa gãy đến mức bó bột, thì show tối nay cô chắc chắn sẽ trình diễn, thậm chí đến cuối chương trình cũng không để lộ chút sơ hở.
Phó Ngôn Trí im lặng thở dài “Chườm lạnh lâu chút, tiện thể gửi tớ xem toa thuốc của bác sĩ luôn.”
Bác Diên “Cám ơn.”
Phó Ngôn Trí nhướng mắt cười trêu chọc “Ối dào, tớ đang giúp bạn thân của Thanh Ảnh, chứ có phải giúp cậu đâụ”
Bác Diên “Cút.”
“Này, khoan.” Phó Ngôn Trí hiểu được lời nói bóng gió của bạn gái, dặn thêm “Trì Lục giờ đi lại khó khăn, nếu được thì cậu để ý trông nom chút. Thanh Ảnh nói chờ cậu về sẽ bao một chầụ”
Cúp điện thoại, Bác Diên bước vào tiệm giày. Chưa tới năm phút, trên tay xách theo một đôi giày, khuôn mặt vô cảm bước ra khỏi nơi đó.
Trong xe, Trì Lục đang nói chuyện điện thoại với Quý Thanh Ảnh.
“Không có chuyện gì lớn, chân bị trẹo.” Trì Lục tựa lưng vào ghế cười “Lo lắng cái gì, có phải là lần đầu tiên gặp tình huống này đâụ”
Nghe thế, tay đóng cửa xe của Bác Diên khựng lại.
Quý Thanh Ảnh câm nín “Buổi tối cậu còn trình diễn không?”
“Có chứ.” Trì Lục không thèm để ý, nói “Chỉ là trẹo chân thôi, đau một chút xíu tớ có thể chịu đựng được.”
Ánh mắt Bác Diên quét qua khiến đầu óc Trì Lục trống rỗng, cô hắng giọng với Quý Thanh Ảnh rồi đáp gọn “Tớ cúp máy trước, bên này có chút chuyện.”
”Cẩn thận chút, không được thì tìm thầy Bác giúp đỡ một tay.”
“Ừ.”
Thấy cô đã cúp máy, Bác Diên thắt dây an toàn, nhìn qua Từ Minh Trạch “Trở về sân khấụ”
Từ Minh Trạch liếc mắt thấy anh đặt một túi giấy dưới ghế phụ, gât đầu “Được, Bác tổng.”
Trì Lục nhìn vị trí trống rỗng cạnh mình, chợt có chút buồn bã. Cho nên Bác Diên đi xuống xe lúc nãy thật ra không có chuyện gì cả, chẳng qua là tìm cái cớ để đổi chỗ thôi? Trước kia có lẽ Trì Lục không cảm thấy thế, nhưng giờ cô chẳng dám khẳng định.
Đã hơn hai năm, rất nhiều thứ thay đổi cùng năm tháng. Trì Lục suy nghĩ đến thất thần, xe dừng cũng không nhận ra.
“Đến rồi sao?”
Tinh thần quay trở lại, cô hỏi người đàn ông phía trước. Bác Diên không trả lời, đẩy cửa xe đi xuống. Trì Lục ngẩn người, đang muốn lê cái chân tàn của cô xuống xe thì cửa xe mở ra từ bên ngoài. Tay Bác Diên vịn lên nắm cửa, ngón tay thon dài rõ ràng rất dễ khiến người khác chú ý, cô nhìn chằm chằm mấy giây mới ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt giao nhaụ
Trì Lục bị anh nhìn, tim cô đập loạn, hơi giật mình định đáp lời thì giọng Bác Diên lạnh như băng rơi trên đầu cô.
“Xuống xe.”
Trì Lục ”…”
Nếu mà Bác Diên không lên tiếng cô sẽ đàng hoàng bước xuống xe, nhưng bây giờ cô không muốn. Trì Lục nhìn thẳng vào anh, chỉ chỉ cái chân sưng, còn rất quy củ mà nói “Thầy Bác, chân vẫn còn đaụ”
Bác Diên chau mày nhưng Trì Lục không sợ. Khóe mắt cong lên, còn cười khanh khách nói “Đã giúp thì giúp cho trót nhé, cõng tôi vào trong đi.”
Bác Diên chăm chăm nhìn cô mấy giây khiến cô nghĩ anh sẽ từ chối, thì anh lại nói “Được thôi.”
Trì Lục ngẩn người, tưởng mình nghe lầm, thấp giọng nói “Vậy…”
Lời còn chưa hết, giọng nói Từ Minh Trạch truyền đến từ bên kia “Bác tổng, xe lăn tới rồi.”
Bác Diên gật đầu, nghiêng người nói với cô “Lên đi.”
Trì Lục “…”
⬅ Trước Tiếp ➡