⬅ Trước Tiếp ➡
Thân thể Thịnh Dư run rẩy, hô hấp dồn dập thở ra, hai người đều dừng lại nghỉ ngơi một lúc, giờ phút này Thịnh Dư mới phát hiện thịt nướng trên ßếp lửa đã cháy xén, anh nhanh chóng lấy thịt xuống, cũng may, chưa cháy thành than, thịt bên tɾong vẫn ăn được.
“Ưm... Chậm lại... Ưm a... Nhanh quá...”
Đầu lưỡi áp ma͙nh vào mép l n, nhanh chóng chà xát, múi thịt nhạy cảm bị liếm khiến nước dâm chảy ra, tiếng nước càng lúc càng lớn.
Thịnh Dư bảo chậm lại, nhưng cơ thể lại rấtthành thật, không ngừng nâng hông của mình, chủ động áp lỗ thịt lên môi người rừng, muốn đối phươռg càng ma͙nh hơn, nhanh chóng chơi đùa anh.
“A a...” Thân thể Thịnh Dư run rẩy kịch liệt, nước dâm giống như nước tıểu phun ra ào ạt, tưới đầy lên mặt người rừng.
Thịnh Dư chia một nửa cho người rừng, ăn xong thịt nướng, hắn ôm Thịnh Dư lên đùi, ôm rấtchặt, như sợ anh bỏ chạy.
Đúng là Thịnh Dư muốn chạy, nhưng anh không quen địa hình ngọn núi này, không dám tùy tiện chạy lung tung.
Thịnh Dư yên tâm dựa vào tɾong ngực người rừng, hỏi “Anh tên gì?”
Hắn không hiểu anh nói gì, chỉ có thể lắc đầụ
Thịnh Dư nghĩ khả năng cao là hắn không có tên, vì vậy chọn cho hắn một cái “Tôi có thể gọi anh là Hổ Tử được không?”
Hổ Tử hơi nghiêng đầụ
Thịnh Dư lặp lại nói “Hổ Tử.”
Hổ Tử dường như hiểu đây là tên của hắn.
Sau đó, chỉ cần Thịnh Dư gọi Hổ Tử, hắn sẽ lập tức đến bên anh, quả thực còn nghe lời hơn cả một chú cún.
Sau khi ở cùng Hổ Tử hai ngày, Thịnh Dư phát hiện Hổ Tử rấtcó tài săn bắt, cũng rấtgiỏi leo cây, hắn có thể leo ngay lên ngọn cây, hái được rấtnhiều quả, Thịnh Dư hoàn toàn không lo bị đói bụng.
Hổ Tử cũng chăm sóc anh rấttốt, khi dẫn anh ra khỏi hang, hắn sẽ luôn ôm anh, để tránh cho anh không bị rắn độc cắn hoặc bị gai đâm trên đường.
Khi rảnh rỗi, Thịnh Dư sẽ dạy Hổ Tử nói tiếng người, dạy từng chữ một, Hổ Tử đã có thể hiểu được ý nghĩa của những chữ nước, đói, lạnh...
Ngoại trừ mỗi ngày săn bắt, hái quả, những lúc khác, Hổ Tử sẽ thèm thuồng nhìn chằm chằm vào lỗ thịt của Thịnh Dư, ngay cả khi Thịnh Dư đang dạy hắn tiếng người, hắn cũng chỉ luôn nghĩ đến việc bú liếm lỗ thịt của Thịnh Dư, nhìn một lát sẽ chảy nước miếng.
Hổ Tử còn tự học nói được chữ “Thơm”, có thể là do lúc ăn thịt nướng Thịnh Dư nói rấtthơ๓, cho nên hắn đã học nó như vậy, sau đó hắn sẽ nói thơ๓, thơ๓ với lỗ thịt của Thịnh Dư…
Thịnh Dư dở khóc dở cười “Thơm gì mà thơ๓, lâu rồi không tắm.”
Hai ngày nay Hổ Tử đã liếm anh nhiều lần, vốn dĩ phía dưới của anh hẳn là rấtbẩn, e rằng đã bị Hổ Tử liếm sach sẽ rồi, nhưng anh vẫn cảm thấy dơ.
Hổ Tử cũng không quan tâm anh có tắm hay không, hắn chỉ cảm thấy thơ๓.
Thịnh Dư thấy Hổ Tử ghé đầu lại gần, cũng có chút tâm viên ý mã , theo bản năng đặt hai tay lên đầu Hổ Tử, hơi đẩy lỗ thịt của mình về phía trước “Ừm... Anh thật sự thấy nó thơ๓ sao? Muốn ăn không?”
Tâm viên ý mã 心猿意馬 cái tâm như khỉ vượn, cái ý như ngựa chạy, nghĩa là tâm trí thường xáo động và dễ mất kiểm soát
Hổ Tử ngơ ngác nhìn đồ ăn ngon trước mắt “Ăn...”
Thưc ra Thịnh Dư đã không thể nhịn, rấtmuốn Hổ Tử nhấm nháp lỗ thịt của mình, nhưng hôm nay anh muốn cho Hổ Tử ăn một thứ khác biệt hơn.
Thịnh Dư nâng mông mình, đẩy c̠úc̠ hoa của anh về phía trước, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa c̠úc̠ hoa, nói “Hôm nay liếm chỗ này được không?”
Hổ Tử không do dự một giây nào, liếm c̠úc̠ hoa Thịnh Dư.
⬅ Trước Tiếp ➡