Hổ Tử mặc dù cao lớn dũng mãnh, tên hổ cũng đầy hung dữ, nhưng thực ra tính tình giống chó lông vàng hơn, vô cùng nghe lời Thịnh Dư, Thịnh Dư bảo gì hắn cũng làm theo, vô cùng ngoan ngoãn.
Thịnh Dư dần dần thí¢h Hổ Tử, thậm chí anh còn muốn đưa Hổ Tử về thế giới hiện đại, nhưng không biết Hổ Tử có muốn đi cùng anh hay không.
“Ừm...” Thịnh Dư cúi đầu nhìn Hổ Tử đang say sưa liếm c̠úc̠ hoa của mình, thuận miệng hỏi “Hổ Tử, có muốn đi cùng tôi không?”
Hổ Tử tạm thời không hiểu quá nhiều ngôn ngữ của loài người, hắn chỉ nghe hiểu một chữ “đi”, điều này khiến hắn sợ hãi, cho rằng Thịnh Dư sắp rời xa mình, nên đột nhiên cáu kỉnh, đầu lưỡi càng ma sát ma͙nh vào c̠úc̠ hoa của Thịnh Dư.
Thịnh Dư cảm thấy c̠úc̠ hoa như bị một tờ giấy nhám mài, đau đến mức thở hổn hển, anh còn tưởng Hổ Tử đang bày tỏ sự bất mãn, xem ra hắn không muốn đi cùng anh.
Nhưng Thịnh Dư không thể ở tɾong khu rừng nguyên thủy này cả đời, anh còn có gia đình đang chờ anh, Hổ Tử đáp vậy khiến anh hơi buồn, nhưng nỗi buồn này nhanh chóng bị khoáı cảm thay thế, khiến anh mất đi khả năng suy nghĩ.
“Ưm...” Cúc hoa bị Hổ Tử liếm láp, nó nhạy cảm co rút, từ bên tɾong chảy ra một ít nước tɾong suốt, Hổ Tử liếm sach sẽ nước, sau đó tiếp tục mút c̠úc̠ hoa Thịnh Dư.
Chỉ ở chung có hai ngày ngắn ngủi, nhưng Thịnh Dư đã không nỡ chia tay Hổ Tử, phải làm sao mới tốt đây.
Hổ Tử cũng không biết cách lấy lòng Thịnh Dư, hắn chỉ biết dựa vào bản năng, hắn thí¢h hai lỗ thịt lẳng lơ của Thịnh Dư, chúng rấtthơ๓, có vị ngọt, cho nên hắn đã ăn và liếm láp theo bản năng, cũng không biết làm như vậy khiến Thịnh Dư sướng đến mức không thể dừng lại.
Thịnh Dư nắm tóc của Hổ Tử, rên ɾỉ “Ưm a... Chậm một chút ừm...”
Hổ Tử đẩy hai ͼhân anh lên, để lộ ra cả hai lỗ thịt, rồi liếm từ xương cụt của Thịnh Dư cho đến tận hột le, đầu lưỡi giống như một chiếc bàn chải đang cọ rửa Thịnh Dư.
Thịnh Dư sướng đến nỗi suýt nữa trợn mắt ngất đi, hôm nay Hổ Tử liếm không giống lúc trước, cảm giác hôm nay hung dữ hơn.
“Ừm... Từ bỏ...” Thịnh Dư nhẹ nhàng nói không muốn.
Hổ Tử thực sự buông anh ra.
Sau đó, ánh mắt thâm sâu của Hổ Tử nhìn chằm chằm Thịnh Dư, không nói lời nào, cứ nhìn như vậy.
Một lúc sau, Hổ Tử xoay người đi ra ngoài.
Thịnh Dư vẫn còn hơi mơ màng, nằm tại chỗ một lúc lâu cũng không hiểu Hổ Tử bị gì.
Hổ Tử ra ngoài rấtlâu cũng chưa quay lại, nên Thịnh Dư vịn hông đứng dậy, đi ra ngoài nhìn, thấy Hổ Tử đang ngồi trên tảng đá ngoài hang, không biết đang nghĩ gì.
Thịnh Dư không tới gần, quay trở lại tɾong hang.
Không biết qua bao lâu, cả người Hổ Tử đầy sương mới đi vào, bế Thịnh Dư đang nằm trên mặt đất đặt lên đùi mình.
Thịnh Dư nghiêng đầu dựa vào ngực Hổ Tử, hai người chỉ ôm nhau không nói chuyện.
Một lúc sau, Thịnh Dư cử động mấy lần, anh đưa tay mò mẫm xuống dưới, chạm vào côn thịt̠ to khỏe của Hổ Tử, một tay của anh hoàn toàn không thể nắm hết được nó, sau đó Thịnh Dư bắt đầu từ từ sục côn thịt̠.
Đây là lần đầu tiên Hổ Tử được vuốt ve như vậy, khuôn mặt ửng hồng, cảm thấy rấtthoải mái.
Không bao lâu, Hổ Tử đã xuấttinh, toàn bộ tinh dich nhớp nháp bắn lên mông Thịnh Dư, lúc này tɾong hang động tràn ngập hơi thở tình du͙c.
Thịnh Dư lại giơ tay lên, ngón tay cọ cọ lên môi Hổ Tử hai lần, từng chút một xoa vào tɾong miệng Hổ Tử, trêu chọc đầu lưỡi to lớn kia “Liếm tốt vào... Liếm mở hai lỗ của tôi, tôi sẽ để anh đụ.”
Hổ Tử không hiểu Thịnh Dư nói gì, có chút ngơ ngác.
Thịnh Dư đành phải chủ động, đẩy Hổ Tử ngã xuống đất, Hổ Tử không hề chống cự, cứ như vậy bị đẩy ngã xuống mặt đất.