Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, khuôn mặt gần như kề sát, hơi thở phả vào cằm đối phươռg.
Nhìn từ khoảng cách gần như vậy, Thịnh Dư phát hiện người rừng này cũng không tệ, nếu chăm sóc tốt mái tóc, hoàn toàn không thua người mẫu nam nào.
Thịnh Dư nhẹ nhàng vùng vẫy hai lần, người rừng càng ôm chặt hơn, cảm giác xương sườn như sắp bị bóp gãy.
Thịnh Dư thở không nổi, đặt hai tay trước ngực người rừng "Ừm... Nhẹ một chút..."
Người rừng không hiểu Thịnh Dư nói gì, nhưng hắn có thể quan sát được tâm trạng Thịnh Dư, thấy Thịnh Dư khó chịu, hắn ngoan ngoãn buông cánh tay của mình ra, nhưng cũng chỉ thả lỏng một chút, cánh tay vẫn khoác ngang hông Thịnh Dư.
Người rừng rấtthí¢h Thịnh Dư, đôi mắt luôn dán chặt vào anh.
Hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên mặt Thịnh Dư.
Bây giờ Thịnh Dư hoàn toàn không lo lắng người rừng này sẽ nướng thịt mình, cho nên có thêm dũng khí, thấy tên này ôm mình không buông, anh trực tiếp giơ tay vỗ đầu hắn "Buông ra, tôi muốn đứng lên."
Người rừng tủi thân buông tay.
Thịnh Dư bò dậy mò mẫm tɾong hang, nhưng vẫn không tìm thấy quần áo của mình, cũng không biết bị tên người rừng này ném đi đâu rồi.
Thịnh Dư không mặc quần áo cứ lượn qua lượn lại trước mặt người rừng, cặp mông trắng nõn ưỡn lên trông rấthấp dẫn, nhìn mật dịch chảy tràn xuống đùi, người rừng vội vàng vươn đầu lưỡi ra liếm.
Thịnh Dư xoay người, đẩy đầu người rừng ra "Không được liếm, bẩn lắm."
Thịnh Dư đã nhiều ngày không tắm, kể từ khi anh đến thám hiểm khu rừng này.
Người rừng không nghe, nằm rạp trên mặt đất, giống như một theo cái mông của anh, thỉnh thoảng lại liếm mông anh.
Thịnh Dư bất đắc dĩ nhìn người rừng "Tôi đói, ăn gì đó trước được không?"
Thịnh Dư xoa bụng, người rừng lập tức hiểu, quay người đi ra ngoài, không lâu sau, hắn bắt về một con vật nhỏ trông giống như lửng mật, người rừng thuần thục lột bộ lông của nó, bỏ nội tạng bên tɾong, giao phần thịt đã xử lý cho Thịnh Dư.
Thịnh Dư nướng thịt trên lửa nóng.
Thịt nướng nóng hổi hoàn toàn không hấp dẫn người rừng, ánh mắt của hắn đều đổ dồn vào dưới háng Thịnh Dư.
Thịnh Dư không mặc quần áo, khi ngồi xuống, không giấu được lỗ thịt, vừa vặn lộ ra trước mặt người rừng, lỗ thịt trắng trẻo mũm mĩm, tỏa ra mùi thơ๓ quyến rũ, đồng thời mật dịch chảy ra, thấm ướt cả c̠úc̠ hoa ở phía saụ
Đây là lần đầu tiên người rừng nhìn thấy bộ phận đẹp như vậy, vừa tò mò vừa thí¢h thú, lúc đầu chỉ nằm nhìn bên cạn♄ Thịnh Dư, nhưng một lúc sau hắn đã chui xuống dưới háng anh.
Thịnh Dư nhìn cái đầu to dưới háng mình, lúc đầu định ngăn lại, nhưng khi chiếc lưỡi to lớn kia liếm láp lỗ thịt mềm mại của anh, eo anh mềm nhũn, anh nhớ tới trải nghiệm khoáı cảm dục tiên dục tử đêm qua, khiến anh không thể từ chối.
Động tác liếm láp của người rừng không có kỹ thuật gì cả, chỉ là liếm đại.
Nhưng vẫn khiến Thịnh Dư sảng khoái, không bao lâu, anh chủ động dạng hai ͼhân, lúc hưng phấn, còn biết dùng hai ͼhân kẹp chặt đầu hắn.
Sướng đến mức quên mất còn đang nướng thịt, rấtnhanh tɾong hang đã bốc lên mùi khét, nhưng Thịnh Dư cũng không để ý nữa, anh cúi đầu nhìn đầu lưỡi của người rừng nhanh chóng liếm láp mép lỗ của anh, hai múi thịt non hồng hào bị liếm đến mức sưng đỏ, hạt le phía trước cũng dựng đứng lên.
Ngón tay Thịnh Dư luồn vào tóc của người rừng, rên ɾỉ nhẹ nhàng "Ưm Ưm..."